MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 5: CĂN PHÒNG GÁC MÁI VÀ NỖI NHỚ

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 5: CĂN PHÒNG GÁC MÁI VÀ NỖI NHỚ

674 từ · ~4 phút đọc

Sau nụ hôn định mệnh đêm ấy, mối quan hệ của cả hai bước sang một giai đoạn mới – ngọt ngào hơn nhưng cũng đầy khao khát. Trước khi Phó Cảnh Thâm lên đường ra Thành phố A tập huấn ba tháng, anh đã xin phép ba mẹ cho mình và Giai Kỳ đi du lịch ngắn ngày cùng nhóm bạn, nhưng thực chất là để dành thời gian riêng tư cho nhau.

Họ đến một thị trấn nhỏ ven biển. Đêm cuối cùng, cả nhóm tụ tập nướng thịt bên bờ biển, còn Phó Cảnh Thâm và Giai Kỳ lén trốn ra một căn phòng gác mái nhỏ mà anh đã thuê riêng.

Căn phòng chỉ có một chiếc giường gỗ đơn sơ và một cửa sổ nhìn ra biển. Tiếng sóng vỗ rì rào hòa lẫn với tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới.

Giai Kỳ ngồi bên mép giường, mái tóc xõa dài trên vai. Phó Cảnh Thâm đi tới, đứng phía sau cô. Anh nhẹ nhàng tháo sợi dây buộc tóc của cô ra, để những lọn tóc đen mượt chảy tràn qua kẽ tay mình.

"Giai Kỳ, tớ đi rồi, cậu phải tự chăm sóc mình." Anh vừa nói, vừa cúi xuống hôn nhẹ lên bờ vai trần của cô.

Giai Kỳ rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô quay người lại, đối diện với anh. Ánh trăng từ cửa sổ soi rọi gương mặt góc cạnh và đôi mắt rực cháy của Phó Cảnh Thâm.

"Tớ sẽ đợi cậu." Cô nói chắc nịch, đôi tay nhỏ bé chạm vào lồng ngực săn chắc đang phập phồng của anh. "Nhưng Cảnh Thâm, tớ sợ... tớ sợ mình sẽ nhớ cậu đến phát điên mất."

Phó Cảnh Thâm nhìn cô, trong lòng dâng lên một sự xót xa lẫn khát khao mãnh liệt. Anh quỳ một chân xuống giữa hai chân cô, hai tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn ấy.

"Nhớ tớ thì hãy nhìn vào chiếc huy chương vàng tớ tặng cậu. Hoặc là..." Anh ngừng lại, giọng nói trở nên trầm đục hơn. "Để tớ để lại chút dấu vết trên người cậu nhé?"

Giai Kỳ đỏ mặt, nhưng cô không lùi bước. Cô hiểu "dấu vết" mà anh nói là gì. Ở cái tuổi mười tám đầy tò mò và nhiệt huyết, sự hấp dẫn giới tính giữa hai người như một thỏi nam châm cực mạnh.

Anh bắt đầu hôn cô, từ trán, xuống mắt, rồi dừng lại thật lâu trên môi. Bàn tay to lớn của anh luồn vào dưới lớp áo mỏng của cô, vuốt ve vùng da mềm mại bên hông. Mỗi nơi anh đi qua đều như châm lên một ngọn lửa nhỏ.

Dù rất khao khát, nhưng Phó Cảnh Thâm vẫn giữ được sự tỉnh táo cuối cùng. Anh dừng lại khi thấy Giai Kỳ run rẩy trong lòng mình. Anh tựa trán vào trán cô, hơi thở dồn dập: "Đợi tớ về. Đợi tớ thắng giải quốc gia, tớ sẽ đường đường chính chính xin phép ba mẹ cho chúng ta ở bên nhau."

Giai Kỳ ôm chặt lấy cổ anh, vùi mặt vào ngực anh khóc nức nở. Đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và cả nỗi lo âu về sự xa cách sắp tới.

Đêm đó, họ không làm bước cuối cùng, nhưng họ đã trao cho nhau tất cả những gì chân thành nhất của tuổi trẻ. Phó Cảnh Thâm ôm cô ngủ trong vòng tay mình, lắng nghe nhịp tim của cô hòa cùng tiếng sóng biển.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên ló rạng, Phó Cảnh Thâm xách túi lên đường. Giai Kỳ đứng ở ga tàu, nhìn bóng lưng anh khuất dần. Cô biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi mà "Kình ngư" của cô sẽ chinh phục những đại dương lớn hơn, nhưng trái tim anh sẽ luôn neo đậu tại bến bờ mang tên Hứa Giai Kỳ.