MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 6: SỰ TRỞ VỀ ĐỘT NGỘT

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 6: SỰ TRỞ VỀ ĐỘT NGỘT

605 từ · ~4 phút đọc

Ba tháng tập huấn tại Thành phố A đối với Phó Cảnh Thâm dài tựa như ba thế kỷ. Mỗi ngày anh đều giam mình dưới nước từ tám đến mười tiếng, dùng sự mệt mỏi tột độ của cơ thể để lấn át nỗi nhớ Giai Kỳ. Thế nhưng, cứ mỗi khi đêm về, tiếng sóng vỗ rì rào trong bể bơi lại gợi nhắc anh về hơi thở và mùi hương hoa nhài của cô.

Trong khi đó, ở thành phố S, Hứa Giai Kỳ cũng không khá hơn. Cô vừa nhận được học bổng ngắn hạn tại một học viện âm nhạc danh tiếng. Công việc bận rộn, nhưng mỗi khi cầm cây vĩ cầm lên, cô lại vô thức kéo những bản nhạc buồn.

Một buổi chiều thứ Bảy, trời thành phố S đổ cơn mưa rào trắng xóa. Giai Kỳ vừa kết thúc buổi tập ở Nhạc viện, cô đứng dưới sảnh, nhìn màn mưa dầy đặc với vẻ mặt rầu rĩ. Ba cô hôm nay bận họp, cô lại quên mang ô. Đang định liều mình chạy ra trạm xe buýt thì một chiếc xe taxi đen đỗ xịch ngay trước mặt.

Cánh cửa xe mở ra, một đôi chân dài vững chãi bước xuống. Chẳng cần nhìn mặt, chỉ cần nhìn thấy bờ vai rộng lớn ấy sau lớp áo khoác đen, tim Giai Kỳ đã đập lệch một nhịp.

"Cảnh Thâm?" Cô thốt lên, giọng run rẩy.

Phó Cảnh Thâm không nói lời nào, anh bước nhanh tới chỗ cô, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ và di chuyển đường dài. Anh cứ thế đứng đó, nhìn cô trân trân như muốn xác nhận xem cô có thật hay không.

"Sao cậu về mà không báo trước?" Giai Kỳ vừa mừng vừa tủi, định bước tới thì đã bị anh kéo mạnh vào lòng.

Mùi hơi lạnh của nước mưa hòa cùng mùi nam tính quen thuộc bao vây lấy cô. Phó Cảnh Thâm siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, giọng nói khàn đặc: "Nhớ cậu đến phát điên rồi, không đợi thêm được nữa."

Anh đưa cô về khu tập thể. Suốt dọc đường đi, anh nắm chặt tay cô không buông, những ngón tay đan xen vào nhau như muốn khảm vào da thịt. Khi bước vào hành lang vắng lặng của tầng ba, Phó Cảnh Thâm đột ngột đẩy Giai Kỳ vào góc tường tối, nơi ánh đèn hành lang không chiếu tới được.

Anh chống hai tay hai bên, nhốt cô trong lồng ngực mình. Hơi thở của anh dồn dập, đôi mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của cô.

"Ba tháng qua, có ai theo đuổi cậu không?" Anh hỏi, giọng điệu đầy vẻ đe dọa nhưng cũng cực kỳ yếu thế trước tình yêu.

Giai Kỳ khẽ cười, đưa tay vuốt ve gương mặt góc cạnh của anh: "Cậu nghĩ ai cũng gan dạ như cậu sao? Huy chương vàng của cậu vẫn treo trong phòng tớ, ai dám đến gần chứ?"

Phó Cảnh Thâm nghe vậy, tảng đá trong lòng mới tạm thời hạ xuống. Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi cô. Nụ hôn này mang theo tất cả sự dồn nén, khao khát và cả sự trừng phạt vì đã bắt anh phải chờ đợi quá lâu. Giai Kỳ bị hôn đến mức lả người, hai tay bám chặt vào vai áo anh để không ngã xuống.

"Vào phòng tớ đi." Anh thầm thì bên tai cô, giọng nói đầy gợi cảm. "Ba mẹ tớ hôm nay đi trực đêm ở cơ quan rồi."