Cánh cửa phòng của Phó Cảnh Thâm khép lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt của ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, in bóng hai người lên bức tường cũ.
Phó Cảnh Thâm cởi bỏ chiếc áo khoác ẩm ướt, để lộ cơ thể săn chắc với những khối cơ bắp hoàn mỹ của một vận động viên chuyên nghiệp. Anh đẩy Giai Kỳ ngồi xuống mép giường, còn mình thì quỳ một chân phía dưới, đôi mắt dán chặt vào gương mặt đang đỏ bừng của cô.
"Giai Kỳ, tớ không phải là chính nhân quân tử như cậu nghĩ đâu." Anh khàn giọng nói, bàn tay to lớn bắt đầu trượt từ cổ chân cô lên đến đầu gối.
Giai Kỳ run rẩy, cảm giác được sự nóng rực từ lòng bàn tay anh. Cô biết điều gì sắp xảy ra, nhưng nỗi nhớ nhung mãnh liệt khiến cô không muốn đẩy anh ra. Cô yêu người đàn ông này, yêu sự thâm trầm và cả sự độc chiếm đáng sợ của anh.
Anh đứng dậy, áp sát cơ thể mình vào cô. Phó Cảnh Thâm bắt đầu hôn lên xương quai xanh của cô, nơi có nốt ruồi đỏ nhỏ xíu mà anh vẫn hằng nhung nhớ. Những nụ hôn của anh nồng cháy và đầy dục vọng, để lại trên làn da trắng ngần của cô những dấu vết đỏ hồng sậm màu.
"Cảnh Thâm... nhẹ một chút..." Giai Kỳ khẽ rên rỉ, đôi tay luồn vào mái tóc còn hơi ẩm của anh.
Nhưng tiếng gọi ấy chỉ càng làm kích thích bản năng của kình ngư. Anh bế bổng cô lên, đặt cô nằm giữa giường, rồi nhanh chóng phủ thân hình cao lớn của mình lên trên. Lớp áo sơ mi mỏng manh của Giai Kỳ nhanh chóng bị anh gạt sang một bên.
Dưới ánh trăng, cơ thể cô đẹp như một bản nhạc giao hưởng tinh tế nhất mà anh từng được nghe. Phó Cảnh Thâm cúi đầu, dùng môi lưỡi thưởng thức từng chút một báu vật mà anh đã gìn giữ bấy lâu nay. Bàn tay anh không ngừng vuốt ve những đường cong mềm mại, cảm nhận sự run rẩy đầy kích thích của người con gái dưới thân.
"Giai Kỳ, cậu là của tớ. Mãi mãi là của tớ." Anh thì thầm, giọng nói chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối.
Khi sự va chạm giữa hai cơ thể trở nên nóng bỏng và dồn dập hơn, Giai Kỳ cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn trên đại dương của anh. Anh mạnh mẽ, dứt khoát nhưng cũng đầy dịu dàng, dẫn dắt cô đi qua từng cung bậc của sự khoái cảm mà cô chưa từng biết tới.
Mỗi một nhịp đẩy của anh đều như muốn đóng dấu chủ quyền sâu tận vào linh hồn cô. Trong bóng tối, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông và tiếng nức nở đầy ngọt ngào của cô gái nhỏ. Phó Cảnh Thâm như một con kình ngư khao khát nước, anh hút lấy mật ngọt từ cô, tham lam và không biết mệt mỏi.
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ vương vít mùi clo và hương hoa nhài, họ đã hoàn toàn thuộc về nhau. Không còn ranh giới, không còn khoảng cách, chỉ còn lại sự giao hòa mãnh liệt của hai tâm hồn đã gắn bó từ thuở thiếu thời.
Khi mọi thứ dần bình lặng lại, Phó Cảnh Thâm ôm chặt Giai Kỳ vào lòng, để cô gối đầu lên cánh tay vững chãi của mình. Anh hôn nhẹ lên trán cô, tay vẫn không ngừng vuốt ve tấm lưng trần mịn màng.
"Giai Kỳ, tớ sẽ không bao giờ để cậu rời xa tớ nữa."
Giai Kỳ mệt mỏi tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của anh, khẽ mỉm cười: "Kình ngư ngốc, tớ đã ở đây rồi, cậu còn định mang tớ đi đâu nữa?"
Bên ngoài, cơn mưa đã tạnh, để lại một không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ. Nhưng trong căn phòng ấy, một ngọn lửa tình yêu đã được thổi bùng lên, nồng cháy và bền bỉ hơn bao giờ hết.