MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 8: BUỔI SÁNG NGỌT NGÀO VÀ LO ÂU

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 8: BUỔI SÁNG NGỌT NGÀO VÀ LO ÂU

574 từ · ~3 phút đọc

Ánh nắng ban mai của ngày chủ nhật lọt qua khe rèm cửa, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi nhưng đầy thỏa mãn của Hứa Giai Kỳ. Cô khẽ cựa mình, cảm giác đau nhức nhẹ từ vùng thắt lưng truyền đến khiến cô sực nhớ lại những chuyện điên rồ đã xảy ra đêm qua.

Giai Kỳ mở mắt, đập vào mắt cô là lồng ngực trần vững chãi của Phó Cảnh Thâm. Anh vẫn còn đang ngủ say, cánh tay to lớn vòng qua eo cô, ôm chặt lấy cô như sợ chỉ cần nới lỏng một chút là cô sẽ biến mất. Trong giấc ngủ, gương mặt vốn lạnh lùng của "kình ngư" trở nên dịu dàng hơn hẳn, hàng mi dài hơi rung động.

Giai Kỳ không nhịn được mà đưa ngón tay trỏ lên, nhẹ nhàng phác họa theo đường nét góc cạnh trên gương mặt anh. Từ vầng trán cao, sống mũi thẳng tắp cho đến bờ môi mỏng mà đêm qua đã chiếm hữu cô một cách mãnh liệt.

"Nhìn đủ chưa?"

Giọng nói trầm thấp, hơi khàn đặc của buổi sáng vang lên khiến Giai Kỳ giật mình định rụt tay lại. Nhưng Phó Cảnh Thâm đã nhanh hơn, anh bắt lấy bàn tay cô, đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay mềm mại. Anh mở mắt, ánh nhìn tràn đầy sự cưng chiều và nóng bỏng khiến cô đỏ mặt.

"Chào buổi sáng, bà Phó." Anh trêu chọc, kéo cô sát vào ngực mình hơn.

"Cậu... đừng có gọi bậy." Giai Kỳ lý nhí, vùi mặt vào ngực anh để giấu đi sự thẹn thùng. "Mấy giờ rồi? Ba mẹ cậu sắp về chưa?"

Nhắc đến ba mẹ, Phó Cảnh Thâm mới hơi tỉnh táo lại. Anh với lấy chiếc điện thoại bên cạnh: "Bảy giờ rưỡi. Chắc khoảng chín giờ họ mới về đến nơi."

Giai Kỳ hốt hoảng ngồi bật dậy, mặc kệ tấm chăn trượt xuống để lộ bờ vai trắng ngần đầy những dấu vết đỏ hồng do anh để lại. "Chín giờ sao? Tớ phải về nhà ngay, nhỡ mẹ tớ sang gọi tớ đi ăn sáng thì hỏng bét!"

Phó Cảnh Thâm ngồi dậy theo, anh nhìn những "chiến tích" của mình trên người cô với vẻ mặt đầy đắc ý. Anh vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô: "Sợ gì chứ? Sớm muộn gì họ chẳng biết."

"Không được! Bây giờ vẫn chưa phải lúc." Giai Kỳ kiên quyết.

Cả hai cuống cuồng thu dọn "chiến trường". Phó Cảnh Thâm giúp cô tìm lại chiếc kẹp tóc rơi dưới gầm giường, còn Giai Kỳ thì cố gắng chỉnh sửa lại cổ áo sơ mi cao nhất có thể để che đi những dấu hôn. Trước khi cô lén ra khỏi phòng, Cảnh Thâm kéo cô lại, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô.

"Chiều nay tớ sang đón cậu đi ăn. Nhớ dùng kem che khuyết điểm đấy." Anh thì thầm với nụ cười gian xảo.

Giai Kỳ lườm anh một cái sắc lẹm rồi nhanh chóng chạy biến về căn hộ đối diện. Khi vừa đóng cửa phòng mình lại, tim cô vẫn còn đập loạn nhịp. Cô đứng trước gương, nhìn mình trong gương với mái tóc hơi rối và đôi môi sưng mọng, khẽ mỉm cười một mình. Hóa ra, trưởng thành lại mang theo hương vị vừa ngọt ngào vừa thót tim đến thế.