MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 9: KHOẢNG CÁCH VÀ LỜI HỨA

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 9: KHOẢNG CÁCH VÀ LỜI HỨA

698 từ · ~4 phút đọc

Những ngày tiếp theo, Phó Cảnh Thâm và Hứa Giai Kỳ sống trong những giây phút lén lút đầy kích thích. Họ nhắn tin cho nhau suốt cả ngày, buổi tối lại lén gặp nhau ở cầu thang bộ hoặc sau vườn hoa khu tập thể. Thế nhưng, kỳ nghỉ phép của Cảnh Thâm không dài. Anh phải sớm quay lại Thành phố A để hoàn thành đợt tập huấn cuối cùng trước khi tham dự giải vô địch quốc gia.

Buổi chiều trước ngày anh đi, hai người hẹn nhau ra quán cà phê nhỏ ở góc phố – nơi ít người quen của ba mẹ hay lui tới.

Phó Cảnh Thâm nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Giai Kỳ, lòng bàn tay anh bao phủ lấy những đầu ngón tay có vết chai vì kéo đàn của cô. "Giai Kỳ, lần này tớ đi khoảng hai tháng. Sau giải đấu, tớ sẽ xin chuyển về tập trung tại đội tuyển khu vực phía Nam để gần cậu hơn."

Giai Kỳ lo lắng nhìn anh: "Như vậy có ảnh hưởng đến sự nghiệp của cậu không? Tớ nghe nói ngoài đó cơ sở vật chất tốt nhất."

"Ở đâu có cậu, ở đó mới là nơi tốt nhất đối với tớ." Anh khẳng định chắc nịch. "Hơn nữa, tớ đã bàn với huấn luyện viên rồi. Nếu thành tích thi đấu sắp tới của tớ đạt chuẩn, họ sẽ chấp thuận nguyện vọng của tớ."

Giai Kỳ cảm động, cô biết anh đang hy sinh vì cô. Cô nhìn vào đôi mắt kiên định của người thanh niên trước mặt, thầm hứa với lòng mình rằng cô cũng phải nỗ lực hơn nữa.

"Cảnh Thâm, tớ cũng đã quyết định rồi. Tớ sẽ tham gia kỳ thi tuyển của dàn nhạc giao hưởng thành phố. Tớ muốn mình cũng phải đứng trên đỉnh cao của chính mình, để xứng đáng đứng bên cạnh cậu."

Phó Cảnh Thâm siết chặt tay cô. Anh thích một Giai Kỳ như thế này – không chỉ là một cô gái nhỏ cần được bảo vệ, mà còn là một nghệ sĩ đầy kiêu hãnh và đam mê.

"Được, chúng ta cùng cố gắng."

Cuối buổi hẹn, họ đi dạo ven bờ sông Thành phố A. Gió biển thổi vào mang theo vị mặn và hơi ẩm. Phó Cảnh Thâm đột nhiên lấy ra một hộp nhỏ từ trong túi áo. Bên trong là một sợi dây chuyền bạc giản dị với mặt hình một nốt nhạc nhỏ xíu.

"Tớ không có nhiều tiền, đây là tiền thưởng từ giải trẻ lần trước." Anh ngượng nghịu gãi đầu. "Cầm lấy, mỗi khi kéo đàn hay khi nhớ tớ, hãy chạm vào nó."

Giai Kỳ để anh đeo sợi dây chuyền lên cổ mình. Mặt bạc lành lạnh chạm vào da thịt khiến cô thấy an tâm lạ kỳ. Cô kiễng chân lên, thì thầm vào tai anh: "Huy chương vàng của cậu tớ giữ, nốt nhạc của tớ cậu mang đi nhé?"

Đêm đó, họ đứng dưới hành lang khu tập thể thật lâu. Dưới ánh đèn đường mờ tối, họ trao nhau những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Không có những va chạm nóng bỏng như đêm trước, chỉ có những cái nắm tay thật chặt và ánh mắt chan chứa tình cảm.

Phó Cảnh Thâm nhìn bóng lưng Giai Kỳ đi vào nhà, anh thầm thề rằng nhất định sẽ mang về vinh quang lớn nhất để làm sính lễ đón cô về chung một nhà. Anh là kình ngư của biển cả, nhưng anh nguyện cả đời này chỉ bơi quanh hòn đảo mang tên Hứa Giai Kỳ.

Ngày hôm sau, sân bay thành phố đón một cơn mưa tiễn biệt. Phó Cảnh Thâm xách túi, bước qua cửa an ninh mà không ngoảnh lại, vì anh sợ nếu nhìn thấy giọt nước mắt trên môi cô, anh sẽ không nỡ rời đi. Còn Giai Kỳ, cô đứng từ xa, tay nắm chặt sợi dây chuyền nốt nhạc, miệng khẽ lẩm nhẩm bản nhạc mà anh thích nhất.

Mười tám tuổi, tình yêu của họ bắt đầu bằng sự hy sinh và những lời hứa của sự trưởng thành.