Giải vô địch bơi lội quốc gia diễn ra tại Thành phố A vào một tuần lễ nắng gắt. Đây là sự kiện lớn nhất trong năm, quy tụ những cái tên xuất sắc nhất để chọn ra đại diện tham dự đấu trường quốc tế. Phó Cảnh Thâm bước vào giải đấu với một tâm thế lạnh lùng và tập trung tuyệt đối. Mỗi khi đứng trên bục xuất phát, anh không nhìn khán đài, không nghe tiếng hò reo, anh chỉ nhắm mắt lại và tưởng tượng đến gương mặt của Hứa Giai Kỳ.
"Làn bơi số 4: Phó Cảnh Thâm!"
Tiếng loa vang dội khắp nhà thi đấu dưới nước. Anh lao xuống như một mũi tên xé toang mặt hồ. Sải tay của anh mạnh mẽ, nhịp nhàng và đầy uy lực. Ở vòng bơi cuối cùng, anh bứt phá một cách kinh ngạc, chạm thành hồ trước đối thủ thứ hai tận hai giây. Một con số không tưởng trong bơi lội chuyên nghiệp.
Khi anh tháo kính bơi, ngẩng đầu nhìn bảng điện tử, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi. Anh đã phá kỷ lục quốc gia. Nhưng ngay sau đó, tâm trí anh lập tức bay về thành phố S. Việc đầu tiên anh làm sau khi bước ra khỏi khu vực thi đấu không phải là trả lời phỏng vấn, mà là vớ lấy chiếc điện thoại trong túi đồ.
Tuy nhiên, đập vào mắt anh không phải là tin nhắn chúc mừng của Giai Kỳ, mà là một tấm ảnh được gửi từ một người bạn cùng khu tập thể. Trong ảnh, Giai Kỳ đang đứng dưới tán cây ngô đồng sau giờ tan học ở Nhạc viện, bên cạnh cô là một thanh niên cao ráo, ăn mặc bảnh bao, tay đang cầm một bó hoa lớn hướng về phía cô.
Lồng ngực Phó Cảnh Thâm vừa mới giãn ra sau cuộc thi bỗng chốc thắt lại. Cảm giác khó thở còn đáng sợ hơn cả lúc anh nín thở dưới nước. Anh siết chặt chiếc điện thoại đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.
Ngay lúc đó, cuộc gọi từ Giai Kỳ tới.
"Cảnh Thâm! Chúc mừng cậu! Tớ vừa xem tường thuật trực tiếp xong, cậu giỏi quá!" Giọng cô vui sướng, trong trẻo như tiếng chuông.
Phó Cảnh Thâm im lặng một nhịp, giọng anh trầm xuống, mang theo sự lạnh lẽo không thèm che giấu: "Giai Kỳ, người tặng hoa cho cậu là ai?"
Đầu dây bên kia khựng lại, rồi Giai Kỳ ấp úng: "Hả? Sao cậu biết... À, đó là anh khóa trên ở dàn nhạc. Anh ấy chỉ chúc mừng vì tớ vừa đỗ vào dàn nhạc thành phố thôi..."
"Cậu nhận hoa?" Anh cắt ngang, giọng nói như đóng băng.
"Tớ... tớ không nhận, tớ đã trả lại rồi mà. Cảnh Thâm, cậu đừng giận, hôm nay là ngày vui của cậu..."
"Đợi tớ về." Anh chỉ nói ngắn gọn ba chữ rồi cúp máy.
Sự ghen tuông của người đàn ông đang độ tuổi sung mãn nhất, lại vừa đạt được vinh quang lớn nhất, giống như một con sóng thần trực chờ nuốt chửng mọi thứ. Anh không quan tâm đến buổi tiệc mừng công của đội tuyển tối đó, anh lén đặt vé máy bay chuyến muộn nhất trong đêm để bay về thành phố S. Anh cần phải đóng dấu lại chủ quyền của mình ngay lập tức.