Mười hai giờ đêm, khu tập thể vận động viên chìm trong tĩnh lặng. Hứa Giai Kỳ nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được vì cuộc điện thoại dang dở với Cảnh Thâm. Cô biết tính anh, lạnh lùng nhưng lòng tự tôn và tính chiếm hữu rất cao.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa ban công quen thuộc vang lên. Giai Kỳ giật mình bật dậy, tim đập thình thịch. Cô chạy ra mở cửa, và trước mặt cô là Phó Cảnh Thâm. Anh vẫn mặc bộ đồ thể thao của đội tuyển, trên vai còn khoác chiếc túi sũng nước mưa nhẹ. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt thì rực cháy một ngọn lửa đáng sợ.
"Cảnh Thâm! Sao cậu lại ở đây? Không phải ngày mai mới có lễ trao giải sao?"
Phó Cảnh Thâm không trả lời, anh bước vào phòng, dùng chân đá khép cửa ban công rồi chốt chặt lại. Anh dồn cô vào tường, hơi thở nóng hổi pha lẫn mùi mưa lạnh bao trùm lấy cô.
"Hứa Giai Kỳ, tớ đã nói gì với cậu trước khi đi?" Anh cúi xuống, giọng nói trầm khàn đầy nguy hiểm.
"Tớ... tớ thật sự không có gì với anh ấy..." Giai Kỳ sợ hãi nhưng cũng đầy xót xa khi thấy anh vất vả quay về như vậy. Cô đưa tay định vuốt mặt anh nhưng bị anh bắt lấy, giữ chặt trên đỉnh đầu.
"Cậu có biết lúc tớ đứng trên bục nhận huy chương, trong đầu tớ chỉ nghĩ đến việc đưa nó cho cậu không? Vậy mà cậu lại đứng cười nói với kẻ khác?"
Phó Cảnh Thâm không đợi cô giải thích thêm, anh cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn thô bạo. Nụ hôn này không có sự dịu dàng như trước, mà là một sự trừng phạt thực sự. Anh cắn nhẹ lên môi cô, để lại vị sắt tê tái, như muốn cô phải ghi nhớ cảm giác này.
Anh bế bổng cô lên, ném nhẹ xuống giường. Trong bóng tối, Phó Cảnh Thâm tháo chiếc huy chương vàng quốc gia còn sáng loáng ra, nhưng anh không quàng vào cổ cô như lần trước. Anh dùng sợi dây vải của chiếc huy chương, nhẹ nhàng buộc hai tay cô lại với nhau vào đầu giường.
"Cảnh Thâm... cậu làm gì vậy? Buông tớ ra..." Giai Kỳ vừa thẹn vừa lo lắng.
"Cậu phải bị phạt." Anh thầm thì, bàn tay to lớn bắt đầu xé toạc sự ngăn cách giữa hai người.
Phó Cảnh Thâm như một con kình ngư điên cuồng lao vào vùng biển của riêng mình. Anh hôn khắp cơ thể cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm trên làn da trắng ngần, như thể đang đóng dấu lên một bản nhạc quý giá nhất. Những va chạm mạnh mẽ, những nhịp đẩy dứt khoát và đầy quyền uy của một vận động viên khiến Giai Kỳ hoàn toàn mất đi sức kháng cự. Cô chỉ có thể nức nở, gọi tên anh trong vô vọng khi cơn sóng khoái cảm ập đến.
"Nói, cậu là của ai?" Anh vừa di chuyển vừa ép hỏi, giọng nói khàn đặc vì dục vọng.
"Là... của cậu... Phó Cảnh Thâm... tớ là của một mình cậu..." Giai Kỳ nấc nghẹn, đôi mắt nhòe đi vì sung sướng lẫn đầu hàng.
Phó Cảnh Thâm nhìn người con gái dưới thân đang hoàn toàn thuộc về mình, lòng chiếm hữu trong anh mới dần được xoa dịu. Anh cúi xuống hôn đi những giọt nước mắt trên mặt cô, động tác dần trở nên dịu dàng và nâng niu hơn. Anh quấn lấy cô, cùng cô chìm vào đại dương của sự thăng hoa, nơi không có ai có thể chạm tới, chỉ có kình ngư và tiếng vĩ cầm của anh.
Gần về sáng, khi cơn bão lòng đã tan, Phó Cảnh Thâm cởi trói cho cô, ôm chặt cơ thể rã rời của Giai Kỳ vào lòng. Anh nhìn chiếc huy chương vàng bị vứt lăn lóc ở góc giường, rồi lại nhìn cô gái đang ngủ thiếp đi vì mệt, khẽ thầm thì: "Huy chương vàng tớ có thể lấy thêm hàng chục cái, nhưng Giai Kỳ thì chỉ có một. Đừng bao giờ thử thách lòng kiên nhẫn của tớ nữa."
Đêm đó, anh không về phòng mình mà cứ thế ôm cô ngủ cho đến khi ánh nắng đầu ngày chạm vào khung cửa sổ. Anh biết, ngày mai anh sẽ phải đối mặt với án kỷ luật của đội tuyển vì bỏ về không phép, nhưng nhìn người con gái trong lòng, anh thấy tất cả đều xứng đáng.