Sáng sớm hôm sau, khi ánh nắng còn chưa kịp xua tan màn sương mờ trên sân khu tập thể, Phó Cảnh Thâm đã bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập. Đó là cuộc gọi từ ba anh – ông Phó Kiến Quốc.
“Phó Cảnh Thâm! Anh đang ở đâu? Tại sao ban huấn luyện báo anh tự ý rời khỏi đội ngay sau khi thi đấu? Anh có biết mình vừa làm cái gì không?”
Tiếng quát tháo vang lên khiến Giai Kỳ giật mình tỉnh giấc. Cô lo lắng nhìn anh, bàn tay nhỏ bé siết chặt tấm chăn che đi thân thể đầy những vết tích đỏ hồng. Phó Cảnh Thâm chỉ khẽ ra hiệu cho cô yên tâm, anh bước ra ban công, giọng nói vẫn bình thản nhưng đầy kiên quyết: “Con đang ở nhà. Con sẽ lên đội giải trình sau.”
Khi anh quay vào phòng, Giai Kỳ đã mặc xong quần áo, đôi mắt đỏ hoe: “Cảnh Thâm, có phải cậu sẽ bị kỷ luật nặng lắm không? Tất cả là tại tớ…”
Phó Cảnh Thâm đi tới, ôm lấy đầu cô, đặt một nụ hôn lên trán: “Đừng nói ngốc. Tớ về vì tớ muốn về. Cậu cứ đi tập ở Nhạc viện đi, chuyện này để tớ lo.”
Thế nhưng, mọi chuyện không hề đơn giản. Khi Phó Cảnh Thâm vừa bước ra khỏi cửa nhà Giai Kỳ để về phòng mình, anh đã thấy ba mình đứng đợi sẵn ở hành lang. Gương mặt ông Phó xám xịt, ánh mắt nhìn con trai đầy thất vọng. Ông liếc nhìn cánh cửa phòng nhà họ Hứa vừa khép lại, rồi nhìn vào vết cào nhẹ trên cổ con trai – bằng chứng của một đêm cuồng nhiệt.
“Vào nhà.” Ông chỉ nói đúng hai chữ.
Trong căn phòng khách quen thuộc, không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Ông Phó Kiến Quốc ném tờ báo có in hình Cảnh Thâm phá kỷ lục quốc gia xuống bàn.
“Anh bơi giỏi, tôi tự hào. Nhưng anh vì tình cảm cá nhân mà vứt bỏ kỷ luật quân đội, vứt bỏ danh dự của vận động viên quốc gia, anh thấy mình xứng đáng với chiếc huy chương đó sao?”
Phó Cảnh Thâm đứng thẳng lưng, ánh mắt không hề né tránh: “Con chấp nhận mọi hình phạt từ ban huấn luyện. Nhưng con không hối hận vì đã về.”
“Anh…!” Ông Phó giận đến run người. “Anh vì con bé Giai Kỳ mà mờ mắt rồi phải không? Hai đứa còn nhỏ, tương lai còn dài. Anh làm thế này là đang hại nó, hại cả cái danh tiếng của nhà họ Hứa!”
“Con sẽ cưới cô ấy.” Phó Cảnh Thâm ngắt lời, giọng nói chắc nịch như đinh đóng cột. “Không phải là bộc phát, mà là cả đời này con chỉ có mình cô ấy. Ba đừng lôi Giai Kỳ vào chuyện này, lỗi là ở con.”
Trận cãi vã kết thúc bằng việc Phó Cảnh Thâm bị đình chỉ thi đấu ba tháng và phải viết bản kiểm điểm sâu sắc gửi lên tổng cục. Danh hiệu "Kình ngư thiên tài" bỗng chốc bị vẩn đục bởi những lời xì xào về thái độ vô kỷ luật. Tuy nhiên, anh không quan tâm. Suốt thời gian bị cấm túc tại nhà, anh dành toàn bộ thời gian để đưa đón Giai Kỳ đi học, lặng lẽ bảo vệ cô trước những lời bàn tán từ hàng xóm trong khu tập thể.