Những ngày Phó Cảnh Thâm bị kỷ luật là những ngày lòng Giai Kỳ không yên. Cô cảm thấy tội lỗi chồng chất. Mỗi khi nhìn thấy anh lầm lì tập thể lực một mình dưới sân khu tập thể thay vì được vùng vẫy dưới làn nước bể bơi quốc gia, cô lại thấy tim mình thắt lại.
Chiều hôm đó, Giai Kỳ mua một ít thức ăn ngon, lén sang phòng Cảnh Thâm khi ba anh đi vắng. Căn phòng hơi bừa bộn, mùi nam tính và cả mùi thuốc lá thoang thoảng. Cảnh Thâm đang nằm dài trên giường, cánh tay vắt ngang trán, trông anh có chút phong trần và mệt mỏi hơn thường ngày.
“Cảnh Thâm…” Cô gọi khẽ.
Anh mở mắt, thấy cô thì lập tức ngồi dậy, vẻ lạnh lùng tan biến: “Sao không nghỉ ngơi đi? Cậu tập đàn cả ngày rồi mà.”
Giai Kỳ đi tới, đặt túi thức ăn xuống, rồi bất ngờ ôm lấy anh từ phía sau. Cô áp mặt vào tấm lưng rộng lớn, vững chãi của anh, giọng nói nghẹn ngào: “Đừng vì tớ mà từ bỏ bơi lội được không? Nếu cậu không bơi nữa, tớ sẽ hối hận cả đời.”
Phó Cảnh Thâm xoay người lại, kéo cô vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình. Anh nâng cằm cô lên, thấy đôi mắt cô sưng mọng thì thở dài: “Ngốc quá. Tớ chỉ bị đình chỉ ba tháng để rèn lại tính nết thôi, ai nói tớ bỏ bơi? Ba tháng này, tớ coi như là kỳ nghỉ để ở bên cậu bù cho ba tháng xa cách kia.”
“Nhưng mọi người nói cậu…”
“Kệ họ nói.” Anh cắt ngang, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc mềm mại của cô. “Giai Kỳ, cậu có biết dưới nước im lặng đến mức nào không? Đôi khi tớ sợ sự im lặng đó. Chỉ có tiếng đàn của cậu mới khiến tớ cảm thấy mình còn sống. Vì vậy, cậu đừng khóc, cậu khóc là tớ thua đấy.”
Giai Kỳ nhìn anh, sự chân thành trong đôi mắt anh khiến nỗi lo âu của cô dịu lại. Cô chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh, một nụ hôn chứa đựng sự an ủi và thấu hiểu.
Phó Cảnh Thâm ban đầu chỉ định đáp lại nhẹ nhàng, nhưng sự chủ động của cô giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Anh siết chặt eo cô, nụ hôn dần trở nên sâu hơn, nồng nàn hơn. Anh đẩy cô nằm xuống giường, giữa đống sách vở và những tấm bản đồ bơi lội ngổn ngang.
Trong không gian chật hẹp của căn phòng nhỏ, hơi nóng từ cơ thể hai người tỏa ra. Cảnh Thâm khẽ thì thầm: “Giai Kỳ, cảm ơn cậu vì đã luôn ở đây.”
Giai Kỳ ôm chặt lấy anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này. Cô hiểu rằng, dù có chuyện gì xảy ra, dù cả thế giới có quay lưng, thì kình ngư của cô vẫn sẽ luôn tìm đường bơi về phía cô.
Tối hôm đó, họ ngồi bên nhau ngoài ban công, cùng ngắm nhìn ánh đèn thành phố xa hoa. Phó Cảnh Thâm hứa với cô rằng, sau ba tháng kỷ luật, anh sẽ trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để không ai có thể dùng tên cô làm cái cớ để hạ thấp anh nữa.
“Tớ sẽ mang huy chương vàng thế giới về cho cậu.” Anh nắm tay cô, lời hứa vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng, chắc chắn và đầy sức nặng của một người đàn ông đã thực sự trưởng thành.