Ba tháng kỷ luật trôi qua, Phó Cảnh Thâm trở lại đường đua xanh với một phong độ đáng sợ hơn trước. Sự lạnh lùng của anh giờ đây mang thêm một phần sắc sảo, trưởng thành. Anh không còn là cậu thiếu niên nông nổi tự ý bỏ đội, mà là một "kình ngư" chuyên nghiệp biết cách dùng thành tích để khiến những kẻ gièm pha phải im lặng.
Trong khi đó, Hứa Giai Kỳ cũng chính thức trở thành thành viên trẻ nhất của Dàn nhạc Giao hưởng Thành phố. Vẻ đẹp thanh khiết cùng tài năng thiên bẩm khiến cô nhanh chóng trở thành mục tiêu săn đón của giới truyền thông và cả những "vệ tinh" hào nhoáng.
Vì tính chất công việc, Phó Cảnh Thâm thường xuyên phải đi tập huấn và thi đấu dài ngày ở nước ngoài. Khoảng cách địa lý bắt đầu thử thách lòng tin của hai người.
Một buổi tối tại Paris, sau khi kết thúc chuyến lưu diễn, Giai Kỳ cùng đoàn nhạc tham gia một buổi tiệc xã giao. Tại đây, một thiếu gia của nhà tài trợ dàn nhạc đã không ngần ngại bày tỏ sự ngưỡng mộ với cô. Hắn ta tặng cô một sợi dây chuyền kim cương đắt giá ngay trước mặt mọi người.
"Cô Hứa, tiếng đàn của cô tuyệt vời như nhan sắc của cô vậy. Tôi hy vọng chúng ta có thể tiến xa hơn quan hệ công việc."
Giai Kỳ khéo léo từ chối, nhưng hình ảnh đó đã bị một tay săn ảnh ghi lại và đăng lên mạng xã hội với tiêu đề: "Nàng thơ vĩ cầm và sự theo đuổi của quý tử nhà tài phiệt".
Ở bên kia bán cầu, Phó Cảnh Thâm vừa bước ra khỏi hồ bơi sau buổi tập đêm, anh nhận được tấm hình từ một người bạn. Cảm giác máu trong người như sôi lên. Anh không ghen tuông vô lối, nhưng sự chiếm hữu trong máu khiến anh không thể ngồi yên khi thấy một gã đàn ông khác nhìn cô bằng ánh mắt thèm muốn đó.
Anh nhấc máy gọi cho cô. Giọng anh trầm xuống, đặc quánh sự không hài lòng: "Giai Kỳ, sợi dây chuyền đó đang ở đâu?"
Giai Kỳ ở đầu dây bên kia giật mình, cô nghe thấy hơi thở nặng nề của anh qua điện thoại: "Cảnh Thâm... tớ đã trả lại ngay lúc đó rồi. Đó chỉ là hiểu lầm thôi."
"Tớ không muốn thấy bất kỳ kẻ nào đứng cạnh cậu trong bán kính một mét mà không có sự cho phép của tớ." Anh gằn giọng. "Đợi tớ thắng giải ở Berlin, tớ sẽ bay thẳng sang Paris tìm cậu."
"Nhưng cậu còn lịch trình..."
"Lần này tớ đã xin phép rồi." Phó Cảnh Thâm cắt lời, giọng anh dịu đi một chút nhưng vẫn đầy bá đạo. "Tớ nhớ mùi hương trên người cậu rồi, Giai Kỳ."
Giai Kỳ đỏ mặt, trái tim vừa lo lắng vừa ngọt ngào. Cô hiểu, sự chiếm hữu này của anh chính là cách anh yêu cô, nồng nhiệt và không cho phép bất kỳ ai chen chân vào.