MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ CầmChương 15: PARIS NỒNG CHÁY (H)

Kình Ngư Chỉ Nghe Tiếng Vĩ Cầm

Chương 15: PARIS NỒNG CHÁY (H)

652 từ · ~4 phút đọc

Hai tuần sau, tại một khách sạn cổ kính ven dòng sông Seine, Phó Cảnh Thâm xuất hiện với chiếc huy chương vàng thế giới vừa đoạt được tại Đức. Anh không báo trước, cứ thế dùng chìa khóa dự phòng mở cửa phòng khách sạn của Giai Kỳ vào lúc nửa đêm.

Giai Kỳ đang ngủ say thì cảm nhận được một luồng khí lạnh tràn vào giường, kèm theo đó là mùi vị của gió tuyết và hương bạc hà quen thuộc. Cô chưa kịp kêu lên thì một đôi môi nóng rực đã áp xuống, chặn đứng mọi âm thanh.

"Cảnh... Thâm?" Cô mở mắt, nhìn thấy gương mặt góc cạnh của người đàn ông mình hằng mong nhớ dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.

"Là tớ." Anh thầm thì, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn sâu đầy chiếm hữu.

Nỗi nhớ nhung tích tụ qua những ngày xa cách bùng nổ như núi lửa. Phó Cảnh Thâm không đợi thêm một giây nào, anh tháo bỏ lớp áo khoác, để lộ cơ thể săn chắc với những thớ cơ cuồn cuộn. Anh đè ép cơ thể mình lên người Giai Kỳ, cảm nhận sự mềm mại của cô như một sự cứu rỗi cho những ngày khổ luyện khô khan.

"Cảnh Thâm, nhẹ một chút... tớ mệt..." Giai Kỳ thốt lên khi anh hôn mạnh vào cổ cô, để lại một dấu hôn đỏ thẫm ngay vị trí nổi bật nhất.

"Mệt cũng phải chịu." Giọng anh khàn đặc dục vọng. "Đây là hình phạt vì cậu dám để kẻ khác tặng quà."

Anh bắt đầu khám phá cơ thể cô bằng sự khao khát của một kình ngư khao khát nước. Những ngón tay của anh đi đến đâu, da thịt Giai Kỳ nóng bừng đến đó. Trong không gian lãng mạn của Paris, tiếng thở dốc nồng nàn hòa quyện với tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại.

Phó Cảnh Thâm lần này cực kỳ mãnh liệt. Mỗi nhịp chuyển động của anh đều như muốn khảm sâu tên mình vào trong cơ thể cô. Anh chiếm lấy cô một cách triệt để, không cho cô một phút giây nào để suy nghĩ về bất kỳ điều gì khác ngoài anh.

"Nói đi, em là của ai?" Anh ép hỏi, cách xưng hô đã chuyển sang "anh - em" đầy tình tứ và khẳng định chủ quyền.

"Em... em là của anh... của một mình Phó Cảnh Thâm..." Giai Kỳ nức nở, đôi tay bám chặt vào bả vai rộng lớn của anh, móng tay cào nhẹ lên những khối cơ lưng săn chắc.

Sự thăng hoa đạt đến đỉnh điểm khi cả hai hòa làm một giữa lòng thành phố tình yêu. Phó Cảnh Thâm ôm chặt lấy Giai Kỳ, mồ hôi của hai người hòa vào nhau. Anh hôn lên đôi mắt nhòe lệ của cô, lòng tràn đầy sự thỏa mãn của một kẻ chiến thắng.

Sáng hôm sau, khi Giai Kỳ thức dậy, cô thấy mình vẫn nằm trọn trong vòng tay của anh. Trên bàn trang điểm là chiếc huy chương vàng thế giới sáng loáng, bên cạnh là một hộp quà nhỏ. Cô mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tinh tế, không quá phô trương nhưng lấp lánh sự chân thành.

"Sợi dây chuyền kim cương của gã đó không bằng một góc của chiếc nhẫn này." Phó Cảnh Thâm từ phía sau ôm lấy cô, giọng nói buổi sáng đầy lười biếng nhưng cũng đầy uy lực. "Đeo nó vào, để cả thế giới biết cậu đã có chủ."

Giai Kỳ mỉm cười, để anh lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út. Ở Paris hoa lệ, giữa những nốt nhạc và làn nước xanh, tình yêu của họ đã không còn là sự rung động trẻ con, mà là một sự gắn kết định mệnh không thể tách rời.