MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 1: TAI NẠN TRÊN VÁCH ĐÁ

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 1: TAI NẠN TRÊN VÁCH ĐÁ

560 từ · ~3 phút đọc

Mưa tầm tã như trút nước xuống cung đường đèo ven biển miền Trung. Ánh chớp xẹt qua bầu trời tím ngắt, soi rõ gương mặt góc cạnh nhưng tái nhợt của Phan phía sau vô lăng. Bên cạnh anh, gã đàn ông được mệnh danh là "Gã Mặt Nạ" đang bị còng tay vào ghế phụ, đầu hắn gục xuống, hơi thở khò khè như một con thú bị thương.

Phan là một điều tra viên xuất sắc, nhưng anh có một bí mật: anh không phá án bằng logic đơn thuần, anh phá án bằng sự thấu cảm bệnh lý. Anh có thể ép bộ não mình rung động cùng tần số với những kẻ biến thái nhất, để rồi nhìn thấy những gì chúng thấy, cảm thấy những gì chúng sướng ranh khi gây tội. Nhưng hôm nay, tần số đó đang nhiễu loạn.

"Mày không bắt được tao đâu, Phan..." – Gã Mặt Nạ đột ngột lên tiếng, giọng nói đặc quánh như bùn lầy – "Mày chỉ đang đưa tao về nhà thôi."

Phan siết chặt vô lăng, những đốt ngón tay trắng bệch. "Nhà của mày là buồng giam số 4, tên khốn."

"Không..." – Hắn ngước lên, đôi mắt đen sâu hoắm nhìn thẳng vào Phan qua khe hở của lớp băng gạc quấn kín mặt – "Nhà của tao... là ở đây này."

Hắn dùng cái đầu đầy máu chỉ vào thái dương của Phan.

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng điện xẹt qua đại não Phan. Anh nhìn thấy một hình ảnh chớp nhoáng: một vách đá dựng đứng, một chiếc xe lao đi trong vô vọng, và một nụ cười thỏa mãn. Đó không phải là ảo giác, đó là dự báo hành vi mà trực giác của anh vừa bắt sóng được từ kẻ bên cạnh.

"Mày định làm gì?" – Phan hét lên.

Gã Mặt Nạ không trả lời. Hắn bất ngờ tung người, dùng đôi vai gầy guộc nhưng cứng như đá húc mạnh vào tay lái. Chiếc xe cảnh sát mất đà, chao đảo trên mặt đường trơn trượt. Tiếng lốp xe rít lên ghê người, át cả tiếng sấm.

Phan đạp lính quýnh vào chân phanh, nhưng đã quá muộn. Chiếc xe húc bay dải phân cách mỏng manh, lao thẳng vào khoảng không hun hút của vực biển.

Trong khoảnh khắc lơ lửng giữa sự sống và cái chết, thời gian như ngưng đọng lại. Phan quay sang và kinh hoàng nhận thấy Gã Mặt Nạ đang nhìn mình. Hắn không hề sợ hãi. Hắn đang cười. Một nụ cười toát ra sự giải thoát, và trong một giây ngắn ngủi trước khi chiếc xe va chạm với mặt nước đá lạnh, Phan thấy một luồng sáng xám đục từ đôi mắt kẻ sát nhân dường như đang tràn vào hốc mắt mình.

Rầm!

Nước biển lạnh buốt tràn vào khoang lái, ép chặt lồng ngực Phan. Phổi anh cháy rực vì thiếu oxy. Trong bóng tối lờ mờ dưới nước, anh thấy Gã Mặt Nạ đang dần chìm xuống sâu hơn, nhưng đôi mắt hắn vẫn mở trừng trừng, nhìn anh trân trối như một lời hứa hẹn kinh tởm.

Ý thức của Phan lịm dần. Câu nói cuối cùng của hắn vang vọng trong tâm trí anh, rõ mồn một như thể hắn đang thì thầm sát bên tai:

"Cảm ơn vì cái xác, cộng sự."