Tiếng máy đo nhịp tim tít... tít... đều đặn vang lên trong căn phòng trắng toát, lạnh lẽo. Phan mở mắt, nhưng thứ đầu tiên anh cảm nhận được không phải là ánh sáng, mà là một cảm giác ngứa ngáy bò dọc theo tủy sống. Như thể có hàng ngàn con kiến đang hành quân dưới lớp da của mình.
"Tỉnh rồi à? Cậu may mắn lắm đấy, Phan."
Giọng nói của đội trưởng Minh vang lên bên cạnh giường bệnh. Ông nhìn anh với ánh mắt vừa nhẹ nhõm vừa u uất. Phan cố ngồi dậy, toàn thân đau nhức như bị nghiền nát.
"Hắn... hắn đâu rồi?" – Giọng Phan khản đặc, khô khốc.
Đội trưởng Minh thở dài, lắc đầu: "Chiếc xe được trục vớt lên sau ba tiếng, nhưng chỉ có cậu ở bên trong. Cửa kính phía ghế phụ bị vỡ. Dòng nước xiết đêm đó có lẽ đã cuốn hắn ra biển rồi. Đội thợ lặn vẫn đang tìm, nhưng xác suất sống sót là bằng không."
Bằng không? Phan rùng mình. Anh nhớ lại đôi mắt của Gã Mặt Nạ lúc chìm xuống biển. Hắn không hề giống một kẻ đang chết đuối.
Sau khi đội trưởng Minh rời đi, Phan loạng choạng bước vào nhà vệ sinh của phòng bệnh. Anh cần nước lạnh để làm tỉnh táo cái đầu đang ong ong những âm thanh lạ. Anh vục tay vào bồn rửa, tạt nước lên mặt. Sự lạnh lẽo khiến anh rùng mình, nhưng khi anh ngẩng đầu nhìn vào tấm gương phía trước, hơi thở của Phan đột ngột tắc nghẹn.
Trong gương, gương mặt anh vẫn thế: chiếc mũi cao, đôi mắt sâu hơi thâm quầng vì thiếu ngủ. Nhưng có gì đó sai lệch.
Ánh nhìn của "anh" trong gương không phải là ánh nhìn của Phan. Đôi đồng tử co thắt lại thành một điểm nhỏ xíu, sắc lẹm và tràn đầy sự khoái trá. Phan chớp mắt, nhưng cái bóng trong gương không chớp mắt cùng lúc với anh. Nó chậm hơn một nhịp.
"Mày đang tìm ai? Tìm tao à?"
Một giọng nói trầm đục vang lên ngay giữa hai thùy não của Phan. Anh giật mình lùi lại, va sầm vào cửa phòng tắm. Không có ai ở đây cả. Chỉ có mình anh.
"Nhìn kỹ vào, Phan. Tao không ở ngoài đó. Tao ở trong này."
Cái bóng trong gương đột ngột vươn tay lên, nhưng thay vì chạm vào mặt kính, nó lại luồn ngón tay vào... bên trong hốc mắt của chính mình và kéo ra một nụ cười dài đến tận mang tai. Phan kinh hoàng nhận ra, đó chính là điệu cười đặc trưng của Gã Mặt Nạ dưới lớp băng gạc.
"Cút ra khỏi đầu ta!" – Phan gầm lên, vung nắm đấm vào mặt gương.
Rắc!
Mặt kính rạn vỡ thành những đường chim én. Máu từ kẽ tay Phan chảy xuống, nhỏ từng giọt màu đỏ thẫm vào bồn sứ trắng tinh. Nhưng trong từng mảnh vỡ của gương, hàng chục gương mặt của Phan đang đồng loạt cười với anh.
"Mày đã bao giờ tự hỏi tại sao mày lại thấu cảm được bọn tao chưa? Vì mày vốn dĩ đã có một chỗ trống trong linh hồn rồi, Phan ạ. Tao chỉ là mảnh ghép cuối cùng thôi."
Phan quỵ xuống sàn gạch lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu. Sự thấu cảm mà anh tự hào bấy lâu nay giờ đây đã phản bội anh. Nó trở thành cái phễu để một linh hồn tội lỗi rót vào.
Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng bệnh mở ra. Một cô y tá bước vào, hốt hoảng nhìn Phan đang ngồi giữa đống kính vỡ và máu.
"Bác sĩ Phan! Anh sao vậy?"
Phan ngước nhìn cô. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, giọng nói của Gã Mặt Nạ lại vang lên, thì thầm đầy quyến rũ: "Nhìn cái cổ của cô ta kìa... mỏng manh thật đấy. Chỉ cần một mảnh kính nhỏ trong tay mày thôi..."
Phan rùng mình, nhìn mảnh kính sắc lẹm đang cầm trong tay mình từ lúc nào không hay. Anh vội vàng ném nó đi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Cuộc chiến không phải ở dưới vực biển. Cuộc chiến thực sự vừa mới bắt đầu, ngay bên trong hộp sọ của chính anh.