Phan trở lại cục cảnh sát sau một tuần nghỉ dưỡng thương, nhưng không khí chào đón không làm anh bớt bất an. Mỗi khi đi qua dãy hành lang dài, anh lại nghe thấy tiếng cười khùng khục vang lên trong kẽ não.
"Cậu ổn chứ, Phan? Sắc mặt cậu tệ quá," đội phó Lâm vừa nhai kẹo cao su vừa vỗ vai anh.
Ngay khoảnh khắc bàn tay Lâm chạm vào vai, một luồng điện xẹt qua người Phan. Thay vì cảm nhận được sự thân thiện của người đồng nghiệp lâu năm, trong đầu Phan đột ngột hiện ra một sơ đồ giải phẫu hoàn hảo: Động mạch cảnh nằm cách mặt da 1.5cm phía dưới hàm trái. Một cú đâm chếch 45 độ bằng bút bi trong túi áo... chết trong 30 giây.
Phan rùng mình, hất tay Lâm ra như bị bỏng.
"Lựa chọn tốt đấy, cộng sự," gã Mặt Nạ thì thầm, giọng hắn đầy vẻ hài lòng. "Lâm quá lộ liễu, giết hắn lúc này không thú vị."
"Tôi... tôi hơi mệt," Phan lắp bắp, vội vàng đi thẳng vào phòng làm việc của mình, khóa chặt cửa lại. Anh thở dốc, nhìn đôi bàn tay đang run rẩy. Tại sao anh lại biết cách giết người nhanh đến thế? Trước đây anh chỉ giỏi suy luận, còn kỹ năng chiến đấu của anh chỉ ở mức trung bình.
Chiều hôm đó, một vụ án khẩn cấp xảy ra. Một gã nghiện đang lên cơn ngáo đá, bắt giữ một đứa trẻ làm con tin tại tiệm vàng trung tâm. Hắn cầm một con dao phay, gào thét điên cuồng và đã làm bị thương hai người dân.
Khi Phan đến hiện trường, cảnh sát cơ động đã bao vây nhưng không thể tiếp cận vì gã kia quá kích động. Đứa trẻ khóc thét, lưỡi dao kề sát cổ họng nhỏ bé.
"Phan, cậu có khả năng đàm phán tâm lý, vào thử xem!" Đội trưởng Minh ra lệnh.
Phan hít một hơi thật sâu, bước qua lằn ranh phong tỏa. Khi nhìn thấy gã nghiện, bộ não của Phan bắt đầu hoạt động một cách kỳ lạ. Anh không nhìn thấy một con người đang hoảng loạn, anh nhìn thấy một "con mồi" đầy sơ hở.
"Nhìn kìa, Phan," giọng nói của gã Mặt Nạ trở nên sắc lẹm, ra lệnh. "Trọng tâm của hắn lệch về chân trái. Hắn đang run vì thiếu thuốc. Khoảng cách là 5 mét. Trong túi quần sau của hắn có một chiếc kéo. Mày chỉ có 3 giây trước khi hắn cắt cổ đứa bé."
Phan định mở miệng đàm phán, nhưng một luồng sức mạnh lạnh lẽo đột ngột chiếm lấy hệ thần kinh vận động của anh. Phan không còn điều khiển được đôi chân mình nữa. Anh bước đi, nhưng bước chân nhẹ tênh như một con báo săn, không một tiếng động.
"Đứng lại! Đừng qua đây!" Gã nghiện gào lên, vung dao.
Phan không dừng lại. Ánh mắt anh biến đổi, lạnh lùng và trống rỗng như hai hố đen.
Trong một phần nghìn giây, khi gã nghiện vừa chớp mắt vì mồ hôi chảy vào, Phan lao lên. Tốc độ của anh nhanh đến mức các chiến sĩ cơ động đứng ngoài cũng phải sững sờ. Anh không dùng đòn khóa tay của cảnh sát. Anh dùng một đòn đánh tàn bạo vào huyệt đạo bên cổ, đồng thời bẻ quặt cổ tay gã nghiện với một tiếng rắc khô khốc.
Con dao rơi xuống. Phan không dừng lại ở đó. Một tay anh siết chặt yết hầu gã nghiện, tay kia nhặt mảnh kính vỡ dưới sàn, đưa sát vào nhãn cầu của hắn.
"Giết nó đi," gã Mặt Nạ gầm thét trong đầu Phan, đầy phấn khích. "Cảm nhận cái lạnh của thủy tinh khi xuyên qua con mắt đó. Làm đi!"
Mũi kính chỉ còn cách con ngươi của tên tội phạm vài milimet. Phan thấy mình đang cười. Một nụ cười hoang dại và khát máu.
"Phan! Dừng lại!" Tiếng hét của Đội trưởng Minh vang lên như tiếng chuông đánh thức anh khỏi cơn mộng mị.
Phan giật mình. Anh nhìn thấy sự kinh hoàng trong mắt tên tội phạm – kẻ vừa rồi còn là một con quái vật, giờ chỉ là một cái xác không hồn đang run rẩy vì sợ hãi. Anh cũng nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt các đồng nghiệp.
Phan buông tay, tên nghiện ngã xuống sàn. Anh đứng dậy, hơi thở dồn dập, nhìn đôi bàn tay mình lần nữa. Chúng không còn run nữa. Chúng rất tĩnh. Rất chắc chắn.
Hôm đó, Phan phá án thành công, đứa bé an toàn. Anh được ca ngợi như một người hùng. Nhưng chỉ mình Phan biết, khi anh thực hiện những động tác đó, người ra đòn không phải là anh.
Đêm đó, Phan nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối đen. Gã Mặt Nạ thì thầm, nhẹ nhàng như một lời hát ru:
"Mày thấy không? Công lý của mày quá yếu ớt. Bản năng của tao mới là thứ bảo vệ được đứa bé đó. Chấp nhận đi, Phan. Mày cần tao."
Phan nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Anh sợ rằng mình bắt đầu thích cảm giác quyền năng đó.