MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 4: VỤ ÁN "BÚP BÊ KHÔNG MẮT"

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 4: VỤ ÁN "BÚP BÊ KHÔNG MẮT"

871 từ · ~5 phút đọc

Hiện trường vụ án nằm trong một căn biệt thự bỏ hoang ở ngoại ô, nơi mùi ẩm mốc và mùi vôi vữa cũ kỹ bao trùm lấy không gian. Nhưng khi bước vào căn phòng khách, tất cả các điều tra viên dày dạn nhất đều phải khựng lại.

Trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, một cô gái trẻ ngồi bất động. Cô mặc chiếc váy ren trắng cầu kỳ, hai tay đặt trên đùi theo tư thế hoàn hảo của một con búp bê sứ. Điều kinh hoàng nằm ở gương mặt: hai hốc mắt của nạn nhân trống rỗng, được thay thế bằng hai viên ngọc trai đen lấp lánh. Toàn bộ cơ thể không một vết máu, làn da trắng bệch như đã được rút cạn sự sống.

"Kẻ gây án có kỹ năng giải phẫu thần sầu," Đội phó Lâm lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu. "Hắn lấy nhãn cầu khi nạn nhân còn sống, nhưng không để lại một dấu vết phản kháng nào."

Phan đứng ở góc phòng, cố gắng ngăn cản những cơn buồn nôn. Ngay lập tức, "vị khách" trong đầu anh cựa quậy. Hắn hít hà một hơi đầy sảng khoái qua lỗ mũi của Phan.

"Một tác phẩm nghệ thuật..." – Gã Mặt Nạ tặc lưỡi, giọng nói tràn ngập sự ngưỡng mộ – "Nhưng kẻ này vẫn còn non tay lắm. Hắn dùng thuốc mê quá liều, làm mất đi cái vẻ kinh hoàng thuần túy trong đôi mắt con mồi."

"Im đi!" – Phan nghiến răng thì thầm.

"Cậu nói gì cơ, Phan?" – Lâm quay sang hỏi.

"Không, tôi đang tập trung thôi." – Phan lảng tránh, tiến lại gần nạn nhân.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng thực hiện kỹ thuật thấu cảm. Nhưng lần này, anh không thấy gì cả. Một bức tường đen đặc chắn ngang. Kẻ sát nhân lần này quá lạnh lùng, không để lại một chút dư chấn cảm xúc nào tại hiện trường. Phan cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Đây là lần đầu tiên "khả năng" của anh thất bại.

"Mày đang tìm gì? Sự thấu cảm của một gã cảnh sát chính trực ư? Vô dụng thôi." – Gã Mặt Nạ cười khẩy – "Kẻ giết cô gái này không coi cô ta là người. Hắn coi cô ta là một món đồ chơi. Muốn bắt được đồ chơi, mày phải nghĩ như một đứa trẻ hư."

Phan siết chặt nắm đấm đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Anh biết mình đang tiến gần đến một thỏa hiệp với quỷ dữ. "Mày thấy gì?" – Phan hỏi thầm trong tâm trí.

"Cho tao quyền kiểm soát đôi mắt của mày trong 30 giây. Tao sẽ chỉ cho mày thấy thứ mà lũ cảnh sát tầm thường kia sẽ bỏ lỡ trong suốt cả đời họ."

Một cuộc đấu tranh dữ dội diễn ra trong lòng Phan. Nếu anh đồng ý, anh đang nhường lại lãnh thổ của linh hồn mình. Nhưng nếu anh từ chối, kẻ sát nhân ngoài kia sẽ biến thêm nhiều cô gái nữa thành búp bê.

"Được. Chỉ 30 giây."

Ngay lập tức, Phan cảm thấy một luồng khí lạnh tràn từ gáy lên đỉnh đầu. Đôi mắt anh chớp nhẹ một cái, và khi mở ra, thế giới trước mặt anh hoàn toàn biến đổi. Ánh sáng vàng vọt của đèn pin trở nên sắc nét hơn, mọi chi tiết li ti đều được phóng đại.

Dưới cái nhìn của Gã Mặt Nạ, Phan không nhìn cô gái. Anh nhìn vào khoảng không xung quanh cô ta.

"Dưới gót giày," – Phan đột ngột lên tiếng bằng một tông giọng trầm hơn thường ngày, khiến Lâm giật mình.

Phan quỳ xuống, dùng nhíp cẩn thận nhấc nhẹ gót chiếc giày da của nạn nhân. Bên dưới đó là một mảnh giấy cực nhỏ, mỏng như cánh gián, được dán một cách tinh vi. Trên mảnh giấy chỉ có một dãy số tọa độ và một biểu tượng hình con mắt bị gạch chéo.

"Đó là một lời mời," – Gã Mặt Nạ thì thầm đầy phấn khích – "Hắn biết mày đang nhìn hắn, Phan ạ. Hắn đang chào đón tao... hoặc là chào đón mày."

Phan đứng phắt dậy, tim đập liên hồi. Anh vừa tìm thấy manh mối duy nhất, nhưng cái giá phải trả là anh nhận ra mình bắt đầu nhìn thế giới qua nhãn quan của một kẻ sát nhân hàng loạt. Anh không thấy đau xót cho cô gái nữa. Anh chỉ thấy sự tò mò về kẻ đã tạo ra "tác phẩm" này.

"Phan? Sao cậu đứng ngây ra thế?" – Tiếng của Lâm kéo anh về thực tại.

Phan nhìn vào mảnh giấy trong tay, rồi nhìn vào hốc mắt đen ngòm của nạn nhân. Anh biết rằng, vụ án "Búp bê không mắt" này chỉ là chương khởi đầu cho một chuỗi những nghi lễ kinh hoàng hơn. Và để đi đến tận cùng, anh sẽ phải để Gã Mặt Nạ dẫn đường sâu hơn nữa vào bóng tối.

"30 giây hết rồi," – Gã Mặt Nạ cười khùng khục – "Nhưng tao biết, lần sau mày sẽ xin tao ở lại lâu hơn."