MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 5: GỢI Ý TỪ QUỶ DỮ

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 5: GỢI Ý TỪ QUỶ DỮ

788 từ · ~4 phút đọc

Phan nhốt mình trong phòng làm việc tại trụ sở, rèm cửa kéo kín. Trên bảng ghim là hình ảnh hiện trường vụ "Búp bê không mắt" và dãy tọa độ bí ẩn. Đã mười hai tiếng trôi qua, đội kỹ thuật vẫn chưa tìm ra điểm đến của dãy số đó. Nó dường như được mã hóa bởi một thuật toán cổ điển mà máy tính hiện đại đang bỏ qua.

"Mày đang đi vào ngõ cụt rồi, Phan ạ."

Giọng nói của Gã Mặt Nạ vang lên, lần này không phải là tiếng thì thầm mà là một tiếng cười sảng khoái ngay sát màng nhĩ. Phan cảm thấy bên trái khuôn mặt mình hơi tê dại, một dấu hiệu cho thấy kẻ ký sinh đang cố giành quyền kiểm soát cơ mặt.

"Mày biết dãy số đó nghĩa là gì đúng không?" – Phan gằn giọng, mắt vẫn không rời khỏi tấm bản đồ thành phố.

"Tao biết. Thậm chí tao còn biết gã nghệ sĩ nghiệp dư kia đang trốn ở đâu. Hắn là một kẻ sùng bái cái đẹp cực đoan, một kẻ từng đọc những bài báo về tao như đọc kinh thánh."

Phan quay phắt lại, nhìn vào bóng tối nơi góc phòng. "Nói cho tao biết."

"Không có gì là miễn phí cả, cộng sự." – Gã Mặt Nạ bắt đầu ra điều kiện – "Tao muốn nếm thử vị của sự sống. Đã lâu rồi tao không được ăn một miếng bít tết tái máu và uống một ly rượu vang đỏ loại mạnh. Hãy chiều lòng cái bao tử của chúng ta, và tao sẽ tặng mày một chìa khóa."

Phan nghiến răng. Anh ghét cảm giác bị điều khiển, nhưng áp lực từ vụ án và ánh mắt mong chờ của Đội trưởng Minh khiến anh không còn lựa chọn.

Một giờ sau, Phan ngồi trong một nhà hàng sang trọng nhưng vắng khách. Trước mặt anh là đĩa thịt bò còn đỏ tươi và ly rượu vang đậm đặc như máu.

"Ăn đi." – Phan ra lệnh cho chính mình.

Ngay khi miếng thịt đầu tiên chạm vào lưỡi, Phan cảm thấy một luồng khoái cảm rùng mình chạy khắp cơ thể. Đó không phải vị giác của anh. Anh vốn ghét đồ sống. Nhưng vị giác của Gã Mặt Nạ đang chiếm hữu. Phan ăn một cách thèm khồng, bản năng dã thú trỗi dậy khiến anh cầm cả miếng thịt lên mà không cần dao nĩa. Máu thịt dính vào khóe môi, và trong một khoảnh khắc, Phan thấy mình nhìn cô phục vụ bàn với một ánh mắt... đói khát. Không phải đói thức ăn, mà là đói sự tàn sát.

"Tốt lắm... giờ thì nhìn vào dãy số đó đi."

Trong đầu Phan, dãy tọa độ đột ngột xoay chuyển. Gã Mặt Nạ bắt đầu giải mã: "Đó không phải tọa độ địa lý thông thường. Đó là số trang và dòng trong cuốn 'Phẫu thuật thẩm mỹ' của thế kỷ 18 mà mày đã thấy ở hiện trường. Lấy 3 chữ số đầu cộng với năm sinh của nạn nhân..."

Phan vội vàng lấy bút chì gạch xóa lên tờ khăn giấy. Một địa chỉ hiện ra: Nhà hát Opera cũ phía Bắc.

"Tại sao lại là nhà hát?" – Phan thảng thốt.

"Vì ở đó có ánh đèn sân khấu. Gã 'fan hâm mộ' của tao muốn trình diễn tác phẩm tiếp theo. Và nếu mày không nhanh lên, con búp bê thứ hai sẽ bị rút cạn máu trong vòng 2 tiếng nữa."

Phan bật dậy, ném xấp tiền lên bàn rồi lao ra khỏi nhà hàng. Anh không kịp gọi chi viện, vì Gã Mặt Nạ đang thúc giục anh bằng một sự phấn khích bệnh hoạn. Hắn muốn xem "người kế nhiệm" của mình làm được đến đâu.

Khi Phan lao lên chiếc xe cảnh sát, anh nhìn vào gương chiếu hậu. Dưới ánh đèn đường lướt qua, đôi mắt anh không còn vẻ chính trực của một điều tra viên. Chúng sáng lên một tia sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn.

"Mày đang làm rất tốt, Phan," – Gã Mặt Nạ thì thầm đầy thỏa mãn – "Mày nghĩ mày đang cứu người, nhưng thực chất, mày chỉ đang thèm khát được nhìn thấy hiện trường tiếp theo giống như tao thôi. Thừa nhận đi, máu của miếng bít tết đó... ngon đúng không?"

Phan đạp ga lút sàn, cố gắng át đi giọng nói đó bằng tiếng động cơ gầm rú. Nhưng sâu trong thâm tâm, anh biết Gã Mặt Nạ nói đúng. Miếng thịt đó... quả thực rất ngon. Sự cứu rỗi và tội ác giờ đây đã bắt đầu tan chảy vào nhau, tạo thành một vùng xám tối tăm không lối thoát.