Nhà hát Opera cũ nằm im lìm dưới màn mưa, trông như một con quái vật bằng đá khổng lồ đang há miệng chờ sẵn. Phan lách mình qua cánh cửa hậu rỉ sét, khẩu súng trên tay run lên bần bật. Bên trong, không gian đặc quánh mùi bụi bặm, nước hoa rẻ tiền và một mùi nồng hắc kinh tởm: mùi của chất bảo quản xác ướp.
Trên sân khấu chính, dưới ánh đèn spotlight duy nhất còn hoạt động, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra. Con búp bê thứ hai đang được "chế tác". Cô gái bị treo lên bởi những sợi dây cước mảnh đến mức chúng cứa sâu vào da thịt, tạo thành tư thế của một vũ công ballet đang xoay vòng. Kẻ thủ ác – một gã gầy gò với bộ đồ bác sĩ trắng toát – đang cầm chiếc kẹp y tế, chuẩn bị thực hiện nghi thức "thay mắt".
"Cảnh sát đây! Dừng lại!" Phan hét lên, họng súng hướng về phía gã bác sĩ.
Gã kia không sợ hãi. Hắn quay lại, nụ cười méo mó hiện ra sau lớp khẩu trang: "Anh đến sớm hơn tôi tưởng. Nhưng anh không phải kẻ mà tôi chờ đợi. Anh chỉ có cái xác của một người hùng, còn tâm hồn... tâm hồn anh quá yếu ớt."
Hắn bất ngờ ném một quả lựu đạn khói xuống sàn. Bùm! Khói trắng bao phủ tầm nhìn. Phan ho sặc sụa, cảm nhận được một luồng gió lướt qua. Một nhát dao sượt qua cánh tay anh. Phan bắn trả trong vô vọng nhưng gã kia quá nhanh, hắn di chuyển trong bóng tối của nhà hát như một bóng ma.
"Mày sẽ chết ở đây, Phan ạ. Đồ nghiệp dư."
Giọng nói của Gã Mặt Nạ vang lên, lần này nó không còn giễu cợt nữa mà đầy vẻ sốt ruột.
"Thằng nhãi kia đang sỉ nhục cái danh tiếng mà tao đã tốn bao công xây dựng. Cho tao vào. Bây giờ!"
Phan cảm thấy một cơn đau nhói ở gáy, như thể ai đó vừa cắm một mũi tiêm trực tiếp vào tủy sống. Anh quỵ xuống, đôi mắt nhòe đi.
"Không... tôi không thể..."
"Mày muốn cứu con bé đó, hay mày muốn giữ lấy cái sự cao thượng hão huyền của mày?"
Phan nhìn lên sân khấu, cô gái đang lịm dần vì mất máu. Một sự phẫn nộ cùng cực bùng lên, trộn lẫn với nỗi sợ hãi. Phan buông xuôi. Anh thả lỏng mọi cơ bắp, nhắm mắt lại và lùi sâu vào một góc tối trong ý thức của chính mình.
"Được rồi. Làm đi."
Ngay lập tức, một cảm giác nóng rực như dung nham tràn ngập toàn thân Phan. Khi đôi mắt anh mở ra lần nữa, chúng không còn là đôi mắt của một điều tra viên trung thực. Chúng trở nên sắc lạnh, vô hồn và mang một màu xám đục chết chóc.
Phan – hay đúng hơn là thực thể đang chiếm xác anh – đứng dậy một cách chậm rãi. Động tác của anh không còn vẻ lóng ngóng của một người bị thương. Anh vặn cổ, nghe tiếng xương kêu rắc rắc đầy thỏa mãn.
"Để tao chỉ cho mày thấy... thế nào là nghệ thuật thực sự," Phan thốt ra bằng một giọng nói trầm khàn, lạ lẫm.
Anh không dùng súng. Anh ném nó sang một bên như một món đồ chơi vô dụng. Phan lao vào màn khói. Anh không cần nhìn bằng mắt, anh cảm nhận được sự chuyển động của không khí, nhịp tim đập nhanh của kẻ thù.
Khi gã bác sĩ định đâm nhát dao thứ hai, Phan bắt lấy cổ tay hắn bằng một tốc độ không tưởng. Một tiếng rắc kinh hoàng vang lên – Phan đã bẻ gãy cả xương trụ và xương quay của gã kia chỉ bằng một cú xoay tay nhẹ nhàng.
Gã bác sĩ gào lên đau đớn, nhưng Phan đã áp sát. Anh bóp chặt yết hầu của hắn, nâng bổng gã gầy gò lên không trung.
"Mày bắt chước tao?" Phan thì thầm sát tai hắn, hơi thở lạnh toát. "Mày dùng ngọc trai đen? Rẻ tiền. Tao thường dùng đá Obsidian, vì nó mới xứng tầm với sự vĩnh cửu."
Phan nhặt con dao phay của gã bác sĩ lên. Anh không giết hắn ngay. Anh bắt đầu dùng mũi dao vạch một đường mỏng trên ngực gã kia, đôi mắt lộ rõ vẻ phấn khích điên cuồng. Anh muốn tận hưởng tiếng hét đó, muốn cảm nhận sự sống đang rò rỉ ra từng chút một.
Phan! Dừng lại! Đừng giết hắn! – Tiếng nói yếu ớt của Phan thật sự vang lên từ sâu thẳm, cố gắng giành lại quyền kiểm soát.
Phan (Gã Mặt Nạ) khựng lại. Mũi dao chỉ còn cách trái tim gã bác sĩ một milimet. Hắn cười khẩy, liếm vết máu trên lưỡi dao.
"Hôm nay mày may mắn đấy, đồ nhái bén."
Phan buông tay, gã bác sĩ ngã bịch xuống sàn, ngất lịm vì đau đớn và sợ hãi. Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hú vang bên ngoài. Ánh đèn xanh đỏ lọt qua khe cửa, rọi vào sân khấu.
Phan đổ gục xuống bên cạnh cô gái nạn nhân. Khi anh tỉnh táo lại, anh thấy tay mình đầy máu, và điều kinh khủng nhất là: anh cảm thấy một sự thỏa mãn cực độ đang râm ran trong huyết quản. Anh đã cứu được cô gái, nhưng anh cũng vừa nếm trải cảm giác của một kẻ giết người.
Lần "nhập xác" này đã để lại một vết nứt không thể hàn gắn trong linh hồn Phan. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, tự hỏi: từ giờ trở đi, ai mới là kẻ thực sự làm chủ đôi bàn tay này?