MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 7: ÁNH MẮT CỦA ĐỒNG NGHIỆP

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 7: ÁNH MẮT CỦA ĐỒNG NGHIỆP

796 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn huỳnh quang trong phòng họp của Cục Cảnh sát chớp nháy liên hồi, tạo ra những vệt sáng trắng bệch trên gương mặt mệt mỏi của Phan. Trên bàn là bản báo cáo về vụ án tại nhà hát Opera. Gã bác sĩ biến thái đã bị bắt, nạn nhân đã an toàn, nhưng không khí trong phòng không hề có chút gì gọi là ăn mừng.

Đội trưởng Minh đặt một tấm ảnh chụp hiện trường lên bàn. Đó là cận cảnh cổ tay của nghi phạm bị bẻ gãy gập, xương trắng đâm xuyên qua lớp da.

"Giải thích đi, Phan," Minh nói, giọng ông trầm thấp và đầy vẻ đè nén. "Kỹ thuật khống chế của cảnh sát không dạy cách hủy hoại khớp xương của đối phương một cách tàn bạo như thế này. Cậu đã làm gì ở đó?"

Phan cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh đưa tay lên định nới lỏng cà vạt, nhưng rồi khựng lại khi thấy Đội phó Lâm đang nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình.

"Tôi... lúc đó tình thế cấp bách," Phan lắp bắp. "Hắn có dao, tôi chỉ phản xạ tự nhiên."

"Phản xạ?" Lâm đột ngột lên tiếng, ánh mắt anh ta sắc như dao cạo. "Phan, tôi đã làm cộng sự với cậu năm năm. Cậu là người luôn ưu tiên dùng não và lời nói để khuất phục tội phạm. Nhưng hôm qua, khi tôi ập vào, tôi thấy ánh mắt cậu nhìn gã đó... nó không phải ánh mắt của một người đang thực thi công vụ. Nó là ánh mắt của một kẻ đang... thưởng thức."

"Thấy chưa? Lũ chó săn của mày bắt đầu đánh hơi được rồi đấy," giọng nói của Gã Mặt Nạ vang lên, đầy khoái trá. "Mày không giấu được đâu, mùi của tao đã thấm vào từng tế bào của mày rồi."

Phan cố nghiến chặt răng để ngăn không cho cái nhếch mép điên rồ trỗi dậy. Anh nhìn thẳng vào Minh: "Chẳng lẽ việc tôi cứu được nạn nhân không quan trọng bằng việc tôi lỡ tay với một tên sát nhân sao?"

"Vấn đề không phải là 'lỡ tay'," Minh đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, dí sát mặt vào Phan. "Vấn đề là cách cậu nói chuyện với hắn. Đội kỹ thuật đã khôi phục được một phần âm thanh từ camera gắn ngực bị rơi của cậu. Cậu đã nhắc đến 'đá Obsidian'. Cậu đã nói về 'nghệ thuật vĩnh cửu'. Đó là những từ ngữ trong hồ sơ tuyệt mật về Gã Mặt Nạ. Tại sao cậu lại dùng chúng?"

Căn phòng rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Phan cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Sai lầm. Gã Mặt Nạ đã quá kiêu ngạo khi chiếm xác, và hắn đã để lại dấu vết.

"Tôi đã nghiên cứu hồ sơ của hắn quá nhiều," Phan cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Tôi chỉ muốn dùng tâm lý chiến để làm hắn hoảng loạn."

Lâm không nói gì, anh ta đứng dậy bước lại gần Phan, hít một hơi thật sâu rồi nhăn mặt: "Cậu thay nước hoa à? Hay là thuốc lá? Mùi trên người cậu hôm nay... nồng và tanh nồng như mùi sắt. Nó giống hệt cái mùi ở phòng thẩm vấn mỗi khi chúng ta đối đầu với những kẻ biến thái nhất."

Phan đứng phắt dậy, đẩy ghế ra phía sau. "Tôi mệt rồi. Tôi cần về nhà nghỉ ngơi."

Khi Phan bước ra khỏi phòng, anh cảm nhận được hai ánh mắt sau lưng đang găm chặt vào mình. Không còn là sự ngưỡng mộ, không còn là sự tin cậy. Đó là ánh mắt của những người thợ săn đang nhìn một sinh vật lạ vừa xuất hiện trong bầy.

Vừa bước vào thang máy, Phan lập tức đổ gục xuống, hơi thở dồn dập. Anh nhìn vào hình phản chiếu của mình trên vách kim loại sáng loáng.

"Mày đang sợ à?" – Gã Mặt Nạ thì thầm – "Đừng lo. Nếu bọn chúng phát hiện ra, tao sẽ dạy mày cách khiến chúng im lặng mãi mãi. Lâm có một gia đình hạnh phúc đúng không? Vợ hắn thích hoa hồng, còn đứa con gái thì thích búp bê..."

"Câm miệng!" Phan đấm mạnh vào vách thang máy.

Anh nhận ra rằng, sự nghi ngờ của đồng nghiệp chỉ là khởi đầu. Điều đáng sợ nhất là Gã Mặt Nạ đang bắt đầu tìm hiểu về những người xung quanh anh, biến họ thành những quân bài để khống chế Phan. Giờ đây, mỗi bước đi của Phan không chỉ là để phá án, mà còn là cuộc trốn chạy khỏi chính những người từng là anh em vào sinh ra tử.