MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 8: CƠN NGHIỆN CẢM GIÁC MẠNH

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 8: CƠN NGHIỆN CẢM GIÁC MẠNH

779 từ · ~4 phút đọc

Ba giờ sáng. Phan ngồi trong bóng tối của căn hộ tầng mười lăm, nhìn xuống thành phố với những ánh đèn đường nhạt nhòa. Trên bàn là một khẩu súng đã tháo rời và một chai rượu mạnh đã vơi quá nửa.

Kể từ sau vụ ở nhà hát Opera, Phan nhận ra một sự thay đổi đáng sợ. Thế giới xung quanh anh trở nên nhạt nhẽo, chậm chạp và thiếu sức sống. Những thú vui bình thường như đọc sách hay uống cà phê giờ đây chẳng khác gì nhai giấy lộn. Anh khao khát cái cảm giác khi nhịp tim đập nhanh đến mức có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tĩnh mạch, cái cảm giác quyền năng tuyệt đối khi chiếm quyền kiểm soát một sinh mạng.

"Mày đang nhớ tao đúng không?"

Giọng nói của Gã Mặt Nạ vang lên, mượt mà như một dải lụa đen bao phủ lấy ý thức của Phan.

"Tao không nhớ mày," Phan thì thầm, tay siết chặt ly rượu. "Tao chỉ... không ngủ được."

"Đừng dối lòng. Cơ thể mày đang thèm khát sự hưng phấn đó. Cái cách mà lũ endorphin tràn ngập đại não khi mày bẻ gãy tay gã kia... Đó mới là sự sống thật sự. Mọi thứ khác chỉ là tồn tại."

Phan không đáp, nhưng anh không phủ nhận. Anh đứng dậy, bước đến trước gương phòng tắm. Anh không còn sợ hãi thực thể trong gương nữa. Anh nhìn vào nó như nhìn vào một liều thuốc phiện.

"Làm đi," Phan nói khẽ. "Chỉ một chút thôi."

Anh thả lỏng. Luồng không khí lạnh lẽo quen thuộc lại ùa tới. Nhưng lần này, nó không chiếm lấy Phan một cách thô bạo. Nó mơn trớn, hòa quyện. Phan cảm thấy thị giác mình bừng sáng trong đêm tối. Anh bước ra ban công, leo lên gờ tường bảo vệ mỏng manh.

Chỉ cần một cú sảy chân, anh sẽ tan xác. Nhưng trong trạng thái "nhập xác", Phan không thấy sợ. Anh thấy tự do. Anh đứng bằng một chân trên mép tường cao hàng chục mét, dang tay ra như một diễn viên xiếc. Gió lồng lộng thổi qua, cảm giác cận kề cái chết khiến não bộ anh bùng nổ trong sự khoái cảm tột độ.

"Nhìn xuống kia đi," Gã Mặt Nạ dẫn dắt. "Một gã say rượu đang bắt nạt một con mèo hoang ở con hẻm phía sau tòa nhà. Mày có muốn... xuống đó 'nhắc nhở' hắn không?"

Phan nhìn xuống. Dưới nhãn quan của kẻ sát nhân, anh thấy rõ từng hành động thô lỗ của gã say kia. Một sự phẫn nộ – hay đúng hơn là một cái cớ để thực thi bạo lực – bùng lên.

Mười phút sau, Phan có mặt ở con hẻm. Gã say rượu chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị một bàn tay cứng như thép nguội bóp nghẹt cổ và nhấc bổng lên tường.

Phan không đánh gã. Anh chỉ nhìn vào mắt gã. Một ánh nhìn của quỷ dữ. Anh dùng một mảnh sứ vỡ từ thùng rác, chậm rãi vạch một đường trên má gã say. Không sâu, chỉ vừa đủ để máu rỉ ra.

"Mày có biết cảm giác khi sự sống trôi đi không?" Phan hỏi, giọng nói vang lên với âm vực không phải của anh.

Gã say sợ đến mức tè ra quần, ú ớ không thành tiếng. Phan tận hưởng nỗi sợ đó như một kẻ khát uống được dòng nước mát. Anh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang reo hò. Đây chính là "cơn nghiện". Anh không cần vụ án để phá, anh cần cảm giác được làm kẻ thống trị.

"Tốt lắm... rất tốt..." Gã Mặt Nạ cười vang.

Đột ngột, ánh đèn pin từ phía đầu hẻm quét tới.

"Cảnh sát đây! Ai đó?"

Phan giật mình. Cái lạnh của ý thức quay trở lại, đẩy Gã Mặt Nạ lui bước. Anh buông tay, gã say ngã vật xuống đất. Phan lao nhanh vào bóng tối của những dãy nhà, tim đập loạn xạ. Không phải vì sợ cảnh sát, mà vì anh nhận ra người vừa rọi đèn là một đồng nghiệp trong đội tuần tra đêm.

Trở về nhà, Phan nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình, chúng đang run rẩy vì dư chấn của cơn hưng phấn. Anh đã tự nguyện mời quỷ dữ vào nhà chỉ để đổi lấy vài phút cảm giác mạnh.

Phan nhận ra mình đã bước qua lằn ranh đỏ. Anh không còn là người bị hại nữa. Anh đang trở thành đồng lõa của chính kẻ đã giết mình.