MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 9: BÍ MẬT CỦA GÃ MẶT NẠ

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 9: BÍ MẬT CỦA GÃ MẶT NẠ

836 từ · ~5 phút đọc

Phan ngồi giữa căn phòng lưu trữ hồ sơ cũ của Cục Cảnh sát, nơi chỉ có ánh đèn bàn leo lét và mùi giấy mục. Anh đã dùng quyền truy cập ưu tiên để lấy ra thùng hồ sơ mang mã số X-1994 – hồ sơ về vụ án đầu tiên của Gã Mặt Nạ trước khi hắn trở thành một huyền thoại đen tối.

Trong suốt 10 năm qua, hồ sơ về hắn chỉ bắt đầu từ khi hắn đeo chiếc mặt nạ băng gạc. Không ai biết tên thật, tuổi tác hay gương mặt thật của hắn. Nhưng Phan tin rằng, không ai sinh ra đã là một con quái vật.

"Mày đang phí thời gian đấy, Phan ạ," giọng nói trong đầu anh vang lên, lần này có chút gì đó trầm mặc, không còn giễu cợt như mọi khi. "Quá khứ là một nấm mồ không có hoa. Đừng đào nó lên."

"Mày đang sợ à?" Phan lạnh lùng đáp, tay lật mở một trang giấy đã ố vàng.

Tờ giấy đầu tiên là một bản báo cáo y tế từ một viện nhi cũ. Phan khựng lại. Đó là bệnh án của một đứa trẻ tên Lê Nam, 8 tuổi, nhập viện vì chấn thương vùng đầu nghiêm trọng sau một vụ tai nạn xe hơi. Cha mẹ đứa bé chết tại chỗ. Đứa bé là người sống sót duy nhất, nhưng nó đã nằm hôn mê suốt 2 năm.

Phan lần tìm đến bức ảnh đen trắng đính kèm. Tim anh suýt chút nữa ngừng đập. Đứa trẻ trong ảnh có một vết sẹo dài trên trán, y hệt vị trí vết sẹo mà Phan vừa có sau vụ tai nạn trên vách đá.

"Đừng xem tiếp..." – Tiếng thì thầm của Gã Mặt Nạ giờ đây mang theo một áp lực vô hình, khiến đôi tay Phan run rẩy.

Phan lật trang tiếp theo. Đó là biên bản điều tra của một bác sĩ tâm lý năm 1996.

"Bệnh nhi Lê Nam có biểu hiện rối loạn phân ly cực độ. Đứa trẻ khẳng định rằng nó không cô đơn trong bóng tối của cơn hôn mê. Nó nói rằng có một 'người bạn' đã dắt nó đi qua những hành lang máu trong giấc mơ. Đứa trẻ bắt đầu vẽ những bức tranh về những người không có mặt..."

Phan lật nhanh đến trang cuối cùng. Bản báo cáo kết thúc bằng một dòng chữ đỏ chót: "Bệnh nhân mất tích khỏi viện tâm thần vào đêm giao thừa năm 2000. Cùng đêm đó, bác sĩ điều trị chính được tìm thấy trong tình trạng bị rút cạn máu, hai mắt thay bằng hai viên bi ve màu xám."

Phan buông tờ giấy xuống. Một luồng khí lạnh buốt bao trùm lấy anh. Anh nhận ra "Gã Mặt Nạ" không phải là một thực thể mới sinh ra từ vụ tai nạn của anh. Hắn đã tồn tại từ rất lâu, chuyển từ "vật chủ" này sang "vật chủ" khác.

"Mày... mày không phải là linh hồn của kẻ đã chết trên vách đá đúng không?" Phan run rẩy hỏi vào khoảng không.

Trong gương của phòng hồ sơ, hình ảnh Phan đột ngột thay đổi. Cái bóng của anh không còn ngồi yên, nó đứng dậy, áp sát mặt vào phía bên kia của mặt kính. Một gương mặt không có da, chỉ có những thớ thịt đỏ hỏn và đôi mắt xám đục.

"Tao là một ý niệm, Phan ạ. Tao là bóng tối mà xã hội này đã tạo ra và vứt bỏ. Lê Nam là kẻ đầu tiên mở cửa cho tao. Gã cảnh sát áp giải mày là kẻ thứ hai. Và giờ... mày là kẻ hoàn hảo nhất."

Phan bàng hoàng nhận ra, vụ tai nạn trên vách đá không phải là nỗ lực tự sát của gã sát nhân. Đó là một nghi lễ chuyển giao. Gã sát nhân cũ đã già và yếu đi, hắn cần một bộ não trẻ trung hơn, nhạy bén hơn, một bộ não có khả năng "thấu cảm" để làm vật chứa mới.

Hắn chọn Phan không phải vì tình cờ. Hắn chọn Phan vì Phan là người duy nhất có thể "hiểu" hắn nhất.

"Mày không phải đang bắt tao, Phan. Mày đang trở thành tao. Và tin tốt là... chúng ta còn một danh sách dài những 'tác phẩm' cần hoàn thiện."

Phan nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng không còn là bàn tay của một điều tra viên đi tìm sự thật. Chúng là bàn tay của một con quái vật đã sống qua nhiều thế kỷ, mượn xác của những kẻ khốn khổ để duy trì sự tồn tại của mình.

Tiếng sấm nổ vang bên ngoài cửa sổ. Ánh chớp soi rõ một dòng chữ mà Phan vừa nhận thấy ở mặt sau của tấm ảnh đứa bé Lê Nam. Một dòng chữ viết tay bằng máu đã khô, nét chữ y hệt như nét chữ của Phan:

"Chào mừng cậu về nhà, vật chủ số 3."