Phan đứng trong bóng tối của một căn nhà kho cũ nát ven sông. Trước mặt anh, bị xích chặt vào chiếc ghế rỉ sét, là gã đàn ông tên Hùng – kẻ mà hồ sơ cảnh sát ghi rõ là nghi phạm chính của 5 vụ xâm hại trẻ em nhưng luôn thoát tội nhờ những kẽ hở luật pháp và sự bảo kê của thế lực ngầm.
Trong túi áo Phan là lệnh thả người vừa được ký chiều nay. Pháp luật đã đầu hàng trước những đồng tiền bẩn, nhưng Phan thì không.
"Mày thấy chưa, Phan? Luật pháp của mày chỉ là một tờ giấy lộn," Gã Mặt Nạ thì thầm, giọng nói đầy sự hân hoan. "Thằng khốn này sẽ lại ra ngoài kia, và sẽ có thêm những đứa trẻ khác bị hủy hoại. Mày có nỡ nhìn chúng khóc không?"
Phan nhìn Hùng. Gã đàn ông đang nhìn anh với ánh mắt thách thức, nụ cười nhếch mép lộ rõ sự đắc thắng. "Cảnh sát Phan, anh bắt tôi vào đây làm gì? Sáng mai luật sư của tôi sẽ khiến anh phải cởi bộ cảnh phục này đấy."
"Tao sẽ không cởi nó ra đâu," Phan nói, giọng anh lạnh lẽo đến mức chính anh cũng không nhận ra. "Tao chỉ muốn thực hiện một phiên tòa... của riêng tao."
Phan cảm thấy luồng khí lạnh bắt đầu xâm chiếm. Anh không chống cự. Lần này, anh chủ động mở toang cánh cửa tâm trí. Hãy vào đi, Phan nghĩ, hãy dùng bàn tay của mày để làm điều mà tao không thể.
Cơ thể Phan khẽ rung lên. Khi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đã hoàn toàn biến đổi thành màu xám đục chết chóc. Phan bước tới, động tác khoan thai nhưng đầy áp lực của một kẻ hành quyết. Anh nhặt một chiếc kìm rỉ sét trên bàn công cụ.
"Mày... mày định làm gì?" Hùng bắt đầu hoảng sợ khi thấy sự thay đổi đáng sợ trong ánh mắt của người đối diện. "Anh là cảnh sát! Anh không được phép!"
"Phan đã đi ngủ rồi," Phan (Gã Mặt Nạ) lên tiếng, âm thanh vang vọng như tiếng vọng từ hầm mộ. "Giờ chỉ còn tao và mày thôi. Mày thích búp bê đúng không? Tao sẽ biến mày thành một món đồ chơi vĩnh cửu."
Tiếng hét của Hùng vang lên xé lòng nhưng nhanh chóng bị bóp nghẹt bởi tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân sàn gỗ. Phan thực hiện từng nhát cắt với một sự chuẩn xác đến kinh tởm. Anh không giết gã ngay. Anh đang "điêu khắc".
Sâu bên trong ý thức, Phan thực sự đang quan sát tất cả qua một bức màn mờ đục. Anh thấy máu, anh nghe tiếng xương gãy, nhưng anh không thấy kinh tởm nữa. Một phần trong anh cảm thấy sự nhẹ nhõm kỳ quái. Đây chính là công lý. Một thứ công lý sòng phẳng, tàn nhẫn và dứt khoát.
"Mày thấy không, Phan? Máu của kẻ có tội thật là thơm..." Gã Mặt Nạ cười vang.
Khi mọi thứ kết thúc, Phan đứng lặng yên giữa vũng máu. Gã đàn ông trên ghế giờ đây đã trở thành một "tác phẩm" kinh hoàng – một lời cảnh cáo dành cho những kẻ dám đùa giỡn với pháp luật.
Phan lấy lại quyền kiểm soát cơ thể. Anh nhìn đôi bàn tay đẫm máu của mình. Lần này, anh không nôn mửa. Anh không run rẩy. Anh bình thản rửa tay dưới vòi nước lạnh, nhìn dòng nước đỏ ngầu chảy xuống cống.
Điện thoại của Phan rung lên. Tin nhắn từ Đội phó Lâm: "Phan, cậu đang ở đâu? Chúng tôi vừa tìm thấy một số chứng cứ mới về vụ tai nạn vách đá của cậu. Có gì đó rất sai trái. Về gặp tôi ngay."
Phan nhét điện thoại vào túi, khẽ mỉm cười – một nụ cười mà anh đã thừa hưởng từ kẻ ký sinh.
"Lâm ạ... anh không nên tò mò quá nhiều."
Phan bước ra khỏi nhà kho, hòa mình vào cơn mưa đêm đen kịt. Giai đoạn làm một cảnh sát chính trực của anh đã kết thúc. Giai đoạn của một kẻ săn đêm, một kẻ ký sinh nhân cách, chính thức bắt đầu.