MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 15: BỨC THƯ NẶC DANH: "TA BIẾT NGƯƠI LÀ AI"

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 15: BỨC THƯ NẶC DANH: "TA BIẾT NGƯƠI LÀ AI"

806 từ · ~5 phút đọc

Phan lẩn trốn trong một nhà nghỉ tồi tàn nằm ở khu ổ chuột ven đô, nơi mùi ẩm mốc và tiếng chuột rúc rỉa trong vách tường là thứ duy nhất bầu bạn với anh. Chiếc xe bán tải đã được anh đẩy xuống lòng sông để xóa dấu vết, nhưng cái thẻ cảnh sát của Lâm và lọn tóc của Nhã vẫn nằm trên mặt bàn gỗ mục nát, như những bằng chứng buộc tội không thể chối cãi.

Trên tivi, bản tin thời sự sáng nay phát đi hình ảnh của anh với dòng chữ đỏ chót: "ĐỐI TƯỢNG NGUY HIỂM: PHAN VĂN BẮC – ĐIỀU TRA VIÊN TRỌNG ÁN TRUY NÃ VÌ TỘI GIẾT NGƯỜI VÀ MƯU SÁT ĐỒNG NGHIỆP."

"Mưu sát?" Phan thầm thì, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Anh không nhớ mình đã giết ai.

"Đừng trách tao," – Gã Mặt Nạ nhẩn nha, âm thanh nghe như tiếng nhai xương khô – "Thằng nhóc bắt chước ở Nhà tang lễ đã chết, nhưng tao đã để lại dấu vân tay của mày trên con dao mổ. Đó là một món quà chia tay hoàn hảo."

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng nhưng đều đặn vang lên. Cộc. Cộc. Cộc.

Phan giật bắn người, tay vớ lấy khẩu súng. Anh áp tai vào cửa, tim đập như sấm. Không có tiếng bước chân rời đi. Khi anh nhìn qua khe cửa, không thấy ai cả, chỉ thấy một phong bì màu xám tro được luồn qua khe phía dưới.

Phan mở phong bì. Bên trong là một tấm ảnh chụp Phan khi anh còn là một đứa trẻ 5 tuổi, đang đứng cạnh một người đàn ông có gương mặt bị xóa trắng. Phía sau tấm ảnh là dòng chữ viết bằng mực tím:

"Ngươi nghĩ mình là kẻ duy nhất mang theo 'vị khách' đó sao? Lê Nam đã chết, nhưng di sản của hắn vẫn sống. Ta biết ngươi đang ở đâu. Ta biết tên thật của kẻ trong đầu ngươi. Nếu muốn sống sót trước cuộc vây ráp vào tối nay, hãy đến bến cảng số 7 lúc 12 giờ đêm. Đừng để 'hắn' dẫn đường, hãy tự mình đến."

Phan lạnh toát sống lưng. Kẻ gửi thư biết tên thật của Gã Mặt Nạ – thứ mà ngay cả Phan cũng chưa tìm ra hoàn toàn trong đống hồ sơ cũ.

"Đừng đi!" – Gã Mặt Nạ đột ngột gầm lên, giọng hắn chứa đựng một nỗi sợ hãi thực sự mà Phan chưa từng thấy trước đây. "Đó là một cái bẫy! Kẻ đó... kẻ đó là thợ săn linh hồn. Hắn sẽ giết cả tao và mày!"

"Mày đang sợ sao?" Phan cười nhạt, một cảm giác đắc thắng trỗi dậy. Đây là lần đầu tiên anh thấy mình có quyền lực hơn kẻ ký sinh. "Nếu mày sợ hắn, nghĩa là hắn có thứ mà tao cần."

"Mày không hiểu đâu! Hắn không muốn cứu mày, hắn muốn 'thu hoạch' mày!"

Phan phớt lờ tiếng gào thét trong đầu. Anh thu dọn đồ đạc, nạp đạn vào súng. Anh nhận ra một chi tiết kỳ lạ: Bức thư nói "Đừng để hắn dẫn đường". Có nghĩa là kẻ nặc danh này biết cách để Phan giành lại quyền kiểm soát cơ thể hoàn toàn, ít nhất là trong một khoảng thời gian ngắn.

Anh nhìn vào gương. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, Phan thấy đôi mắt mình lấy lại được sắc trong trẻo của ngày xưa, dù mệt mỏi. Có vẻ như sự xuất hiện của kẻ nặc danh đã khiến Gã Mặt Nạ phải lùi sâu vào phòng thủ, vô tình trả lại cho Phan sự tỉnh táo.

Phan bước ra khỏi nhà nghỉ, kéo thấp vành mũ bảo hiểm. Anh cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ mọi ngã tư. Thành phố giờ đây là một bàn cờ khổng lồ mà anh là quân tốt bị dồn vào chân tường.

Nhưng khi bước đi, Phan sờ vào cái gáy của mình. Anh nhớ lại lời nhắn của kẻ bắt chước: "Hãy nhìn vào gáy của bác sĩ Nhã". Anh tự hỏi, liệu trên gáy của anh, hay của tất cả những "vật chủ", có một dấu vết chung nào đó không? Một dấu hiệu của sự nô lệ?

Chương này kết thúc khi Phan đứng trước bến cảng số 7, giữa những container khổng lồ và mùi muối biển nồng nặc. Từ trong bóng tối, một bóng người ngồi trên xe lăn từ từ hiện ra. Gương mặt người đó quấn kín băng gạc, y hệt Gã Mặt Nạ, nhưng hơi thở của người đó phát ra qua một chiếc máy trợ thở: Khò... khè... khò... khè...

"Chào Phan," người ngồi xe lăn nói bằng giọng máy móc qua loa phát thanh. "Chào mừng ngươi đến với hội những kẻ bị nguyền rủa."