Phan tỉnh dậy bởi tiếng chuông báo động của một chiếc xe hơi nào đó vang lên inh ỏi trong không gian hẹp. Đầu anh đau như có ai đó dùng khoan đục thẳng vào thái dương. Anh chớp mắt liên tục, cố gắng định vị bản thân.
Anh không ở nhà. Anh cũng không ở cục cảnh sát.
Phan đang ngồi sau vô lăng chiếc xe bán tải của chính mình, nhưng nó đang đậu ở trong một bãi rác công nghiệp bỏ hoang, bao quanh là những khối kim loại rỉ sét cao ngất ngưỡng. Trời đang tảng sáng, ánh sáng xám xịt xuyên qua lớp kính chắn gió bám đầy bụi.
"Mấy giờ rồi?" – Phan lẩm bẩm, tay run rẩy chạm vào đồng hồ.
Đã 6 giờ sáng. Ký ức cuối cùng của anh là lúc rời khỏi phòng khám của bác sĩ Nhã vào lúc 4 giờ chiều hôm qua. Mười bốn tiếng đồng hồ đã hoàn toàn biến mất khỏi bộ não của anh như một đoạn phim bị cắt cháy.
"Một giấc ngủ ngon chứ, cộng sự?" – Giọng nói của Gã Mặt Nạ vang lên, mệt mỏi nhưng đầy vẻ thỏa mãn, giống như một kẻ vừa hoàn thành một ca làm việc nặng nhọc.
"Tao đã làm gì?" – Phan gầm lên, nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Chúng không có máu. Nhưng khi anh nhìn vào gương chiếu hậu, anh thấy mình đang mặc một chiếc áo khoác lạ – một chiếc áo mưa màu vàng chóe, trên vai vẫn còn vương những cánh hoa ly trắng muốt đã bị nát vụn.
Mùi hoa ly. Mùi của kẻ bắt chước.
Phan hốt hoảng mở cửa xe, bước xuống. Phía sau thùng xe bán tải, một bao tải lớn bằng vải bạt đang nằm chỏng chơ. Anh tiến lại gần, tim đập nhanh đến mức tưởng như lồng ngực sắp nổ tung. Với đôi tay run rẩy, anh kéo khóa bao tải.
Bên trong không phải là một cái xác. Đó là một bộ sưu tập những kỷ vật cá nhân: Một chiếc thẻ cảnh sát của Đội phó Lâm, một lọn tóc dài của bác sĩ Nhã, và một chiếc điện thoại đang nháy đèn xanh liên tục.
Phan cầm chiếc điện thoại lên. Có một đoạn video đã được quay sẵn. Anh nhấn nút Play.
Trong video, chính Phan – nhưng với ánh mắt trống rỗng và nụ cười vặn vẹo – đang đứng trước gương. Anh đang tự thì thầm vào ống kính: "Phan à, mày đã cố gắng kìm hãm tao quá lâu. Nhưng nhìn xem, khi mày ngủ, chúng ta đã cùng nhau 'dọn dẹp' thế giới này một chút. Lâm đang đuổi theo chúng ta, Nhã đang quan sát chúng ta... nên tao đã mượn của họ vài thứ để làm kỷ niệm."
Đoạn video kết thúc bằng cảnh Phan (trong trạng thái bị chiếm xác) bước vào Nhà tang lễ trung tâm, nơi kẻ bắt chước đang ẩn náu. Nhưng đoạn phim bị cắt đứt ngay trước khi cuộc đối đầu diễn ra.
"Mày muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở Nhà tang lễ không?" – Gã Mặt Nạ cười khúc khích – "Mày đã thắng, Phan ạ. Hoặc đúng hơn là tao đã thắng. Nhưng cái giá là mày đã chính thức trở thành kẻ bị truy nã."
Ngay lập tức, tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ phía xa, xé toạc sự tĩnh lặng của bãi rác. Phan nhìn vào gương chiếu hậu của chiếc xe bán tải. Qua làn khói mù mịt, anh thấy một đoàn xe cảnh sát đang lao tới. Dẫn đầu là Đội trưởng Minh.
Lâm đã báo cáo vụ mất trộm thẻ cảnh sát. Nhã đã báo cáo vụ đột nhập. Và tất cả các bằng chứng đều chỉ thẳng về phía Phan.
Phan nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy hoàn hảo nhất: Gã Mặt Nạ không cần giết anh, hắn chỉ cần cô lập anh khỏi thế giới loài người. Hắn biến anh thành một tên tội phạm để anh không còn nơi nào để đi, ngoài việc lún sâu vào vòng tay của quỷ dữ.
"Chạy đi, Phan!" – Một phần lương tri cuối cùng thét lên trong đầu anh.
Nhưng khi Phan định nổ máy xe, anh nhìn thấy trên ghế phụ có một mẩu giấy nhỏ khác. Đó là nét chữ của kẻ bắt chước, nhưng lần này nó run rẩy và nhòe nhoẹt máu: "Hắn không phải là kẻ duy nhất ký sinh đâu, Phan. Hãy nhìn vào gáy của bác sĩ Nhã..."
Phan đạp ga, lao chiếc xe đi trong sự tuyệt vọng. Những khoảng trống ký ức không còn là những hố đen vô hại nữa. Chúng là những hố chôn sống nhân tính của anh.