MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 13: ĐẤU TRÍ TRÊN BÀN TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 13: ĐẤU TRÍ TRÊN BÀN TRỊ LIỆU TÂM LÝ

780 từ · ~4 phút đọc

Phan ngồi đối diện với bác sĩ tâm lý Nhã – một người phụ nữ có đôi mắt sâu thăm thẳm và vẻ ngoài điềm tĩnh đến lạ lùng. Văn phòng của cô nằm trong một góc yên tĩnh của thành phố, ngập tràn mùi tinh dầu oải hương, nhưng đối với Phan, mùi hương ấy chỉ làm anh thêm buồn nôn.

Anh tìm đến đây không phải để chữa lành, mà vì anh nhận ra mình đang mất dần quyền kiểm soát. Những khoảng trống ký ức bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn.

"Anh trông có vẻ căng thẳng, Phan," Nhã nhẹ nhàng nói, tay cô lật mở một cuốn sổ trắng. "Hãy kể cho tôi nghe về vụ tai nạn. Anh nói anh nghe thấy những âm thanh lạ?"

Phan siết chặt thành ghế da. "Đừng nói gì với mụ ta," – Gã Mặt Nạ rít lên, âm thanh nghe như tiếng móng tay cào vào bảng đen. "Mụ ta đang cố thọc tay vào lãnh địa của tao."

"Tôi... tôi cảm thấy mình không còn là chính mình nữa," Phan bỏ qua lời cảnh báo trong đầu, nhìn thẳng vào Nhã. "Tôi có những suy nghĩ bạo lực. Tôi nhìn thấy những sơ đồ giết người khi nhìn vào đồng nghiệp của mình. Và đôi khi, tôi tỉnh dậy với máu trên tay mà không nhớ chuyện gì đã xảy ra."

Nhã ngừng viết. Cô gọng kính lên, nhìn Phan một cách soi mói. "Anh đang mô tả các triệu chứng của rối loạn nhân cách phân ly (DID). Nhưng có một điểm khác biệt: Anh dường như hoàn toàn tỉnh táo khi 'hắn' hiện diện, đúng không?"

"Tôi thấy mọi thứ," Phan thầm thì. "Tôi như một hành khách bị nhốt trong ghế sau của chiếc xe do một kẻ điên cầm lái."

"Kẻ điên? Mày gọi tao là kẻ điên sao, Phan?" – Một cơn đau nhói bùng lên trong đầu Phan. Mắt trái của anh bắt đầu giật liên hồi.

Nhã quan sát kỹ biểu hiện đó. Cô lấy ra một bộ thẻ bài tâm lý (Rorschach), đặt lên bàn một bức tranh mực loang lổ. "Anh thấy gì trong bức tranh này?"

Phan nhìn vào vết mực đen. Bình thường, anh sẽ thấy một con bướm hoặc một đôi tay. Nhưng giờ đây, dưới sự xâm lấn của Gã Mặt Nạ, vết mực bắt đầu chuyển động.

"Một hố sâu," Phan nói, giọng anh trầm xuống một tông. "Trong hố sâu đó là những cái xác đang chồng chất lên nhau. Và... có một người đàn ông đang đứng ở đỉnh cao nhất. Hắn đang cười."

Nhã khẽ nhướng mày. "Người đàn ông đó là anh, hay là người anh đang sợ hãi?"

"Nói với mụ ta đi... nói rằng người đàn ông đó là chồng mụ ta," Gã Mặt Nạ cười sằng sặc.

Phan giật mình. "Chồng của cô?"

Sắc mặt của Nhã hơi biến đổi, chỉ một giây thôi, nhưng Phan đã bắt được nó nhờ nhãn quan sắc bén của kẻ sát nhân. Cô khép cuốn sổ lại, mỉm cười một cách chuyên nghiệp nhưng đôi mắt lạnh ngắt.

"Anh Phan, liệu pháp của chúng ta hôm nay nên dừng ở đây. Nhưng tôi có một lời khuyên: Đừng cố chống lại 'hắn'. Càng chống lại, 'hắn' sẽ càng tàn bạo hơn để giành quyền kiểm soát. Hãy thử giao tiếp với 'hắn' như một đối tác."

Phan đứng dậy, cảm giác ớn lạnh sống lưng. Khi anh bước ra đến cửa, Nhã nói thêm một câu khiến anh đứng hình:

"À, nếu anh gặp kẻ bắt chước ở Nhà tang lễ, hãy cẩn thận với mùi hoa ly. Nó không phải để che giấu mùi tử khí đâu, nó là mùi của sự tái sinh đấy."

Phan quay lại, nhưng Nhã đã cúi xuống làm việc. Làm sao cô ta biết về vụ Nhà tang lễ? Làm sao cô ta biết về mùi hoa ly khi hiện trường vụ án vẫn đang được giữ bí mật?

Bước ra khỏi phòng khám, Phan cảm thấy một sự thật khủng khiếp đang dần lộ diện. Nhã không phải đang điều trị cho anh. Cô ta đang quan sát quá trình "tiến hóa" của một vật chủ.

"Mày thấy chưa?" – Gã Mặt Nạ thì thầm đầy đắc thắng – "Mày không có đồng minh nào trên thế giới này cả. Cảnh sát nghi ngờ mày, bác sĩ tâm lý thì nghiên cứu mày. Chỉ có tao... chỉ có tao mới luôn trung thành với mày thôi."

Phan nhìn vào hình phản chiếu trên cửa kính ô tô. Lần này, anh không thấy mình nữa. Anh chỉ thấy một cái bóng đen kịt đang dần bao trùm lấy toàn bộ thực tại.