MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Nhân CáchChương 12: KẺ BẮT CHƯỚC (COPYCAT KILLER)

Ký Sinh Nhân Cách

Chương 12: KẺ BẮT CHƯỚC (COPYCAT KILLER)

715 từ · ~4 phút đọc

Sự căng thẳng giữa Phan và Lâm sau sự việc ở phòng làm việc vẫn chưa nguội bớt, nhưng một vụ án mới đã buộc cả đội phải tạm gác lại mọi nghi kỵ. Một hiện trường được dàn dựng kỳ quái tại công viên thành phố: Một người đàn ông bị sát hại và để lại trong tư thế quỳ lạy, trên mặt bị quấn kín bởi những lớp băng gạc trắng toát – chữ ký đặc trưng của "Gã Mặt Nạ".

"Hắn đã trở lại sao?" Một điều tra viên trẻ run rẩy hỏi. "Nhưng Gã Mặt Nạ thật sự đã chết dưới vực biển rồi mà?"

Phan đứng cách hiện trường năm mét, đôi mắt anh nheo lại. Trong đầu anh, Gã Mặt Nạ không cười. Hắn đang gầm gừ một cách giận dữ.

"Thằng nhãi ranh..." – Giọng nói của kẻ ký sinh vang lên đầy khinh miệt – "Nhìn cái cách nó quấn băng kìa. Lỏng lẻo, cẩu thả. Đây không phải là sự tôn trọng, đây là một lời sỉ nhục."

"Hắn đang cố tình bắt chước mày," Phan thầm nghĩ.

"Không, Phan. Hắn đang cố tình gọi tao ra. Hắn biết tao chưa chết."

Phan tiến lại gần cái xác. Đội phó Lâm lập tức bước đến chặn đường, tay đặt lên bao súng: "Cậu đứng đó được rồi, Phan. Để bộ phận pháp y làm việc. Tôi không muốn hiện trường bị... 'xáo trộn' bởi những kỹ thuật cá nhân của cậu."

Sự công kích trực diện của Lâm khiến không khí đông cứng. Phan không đáp, anh chỉ đứng yên, nhưng đôi mắt đã bắt đầu quét qua hiện trường dưới sự dẫn dắt của kẻ ký sinh.

"Nhìn vào tay nạn nhân đi," Gã Mặt Nạ chỉ điểm. "Hắn không bắt chước hoàn toàn. Gã Mặt Nạ thật không bao giờ để nạn nhân quỳ lạy. Tao muốn họ nhìn thẳng vào cái chết, chứ không phải hèn nhát cầu xin."

Phan nhận ra điểm bất thường. Dưới móng tay của nạn nhân có một mẩu giấy nhỏ xíu màu đỏ. Anh lén tận dụng lúc Lâm đang trao đổi với pháp y, dùng kỹ năng di chuyển nhanh nhẹn đã được "rèn luyện" trong những lần nhập xác để thu thập mảnh giấy.

Trên đó chỉ có một dòng chữ in bằng máu: "Ngươi là một vật chủ tồi. Để ta chỉ cho ngươi cách làm một vị thần."

Máu trong người Phan như sôi lên. Kẻ này không chỉ là một kẻ giết người hàng loạt thông thường, hắn là kẻ đang nắm giữ bí mật về sự ký sinh. Hắn biết Phan đang đấu tranh với thực thể bên trong, và hắn coi đó là sự yếu đuối.

Đêm đó, Phan bí mật quay lại hiện trường sau khi cảnh sát đã rút đi. Anh cần tìm thêm manh mối mà không có sự giám sát của Lâm.

"Mày có thấy mùi gì không?" – Gã Mặt Nạ đột ngột hỏi.

"Mùi gì?"

"Mùi của hoa ly. Và mùi của thuốc sát trùng loại nặng. Chỉ có một nơi ở thành phố này có sự kết hợp đó."

Phan khựng lại. Nhà tang lễ trung tâm.

Ngay khi Phan định rời đi, một bóng đen cao lớn bước ra từ sau gốc cây cổ thụ. Ánh trăng chiếu rọi vào gương mặt của kẻ đó. Là Lâm. Anh ta đã theo dõi Phan từ lúc tan sở.

"Tôi biết ngay cậu sẽ quay lại đây mà," Lâm rút súng, họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào ngực Phan. "Cậu không còn phá án vì trách nhiệm nữa, Phan. Cậu đang bị cuốn vào trò chơi của những con quỷ. Đưa mảnh giấy cậu vừa giấu đi cho tôi. Ngay bây giờ!"

Phan nhìn Lâm, rồi nhìn xuống họng súng. Gã Mặt Nạ trong đầu bắt đầu thì thầm đầy quyến rũ: "Giết hắn đi, Phan. Hắn là vật cản duy nhất giữa mày và kẻ bắt chước kia. Một phát vào giữa trán, nhanh thôi..."

Phan siết chặt nắm đấm, nỗ lực cuối cùng của phần người trong anh đang gào thét. Anh đang đứng trước hai họng súng: Một của đồng nghiệp trước mặt, và một của con quỷ trong đầu.

"Lâm... đừng ép tôi," Phan nói, giọng anh run rẩy, đôi mắt bắt đầu chuyển sang màu xám đục đáng sợ.