MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Tri ThứcChương 1: LỄ VINH DANH KHÔNG CÓ MÁU

Ký Sinh Tri Thức

Chương 1: LỄ VINH DANH KHÔNG CÓ MÁU

1,144 từ · ~6 phút đọc

Hội trường lớn của trường Nội trú Olympus sáng rực dưới ánh đèn chùm pha lê, tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo phủ lên gương mặt của hơn hai ngàn học sinh. Không khí im phăng phắc, một sự im lặng tuyệt đối đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng rè rè rất khẽ từ hệ thống điều hòa trung tâm. Phía trên sân khấu, tấm băng rôn vàng kim rực rỡ dòng chữ: "LỄ VINH DANH HỆ ALPHA – NHỮNG VỊ THẦN DẪN DẮT NHÂN LOẠI".

Minh ngồi ở hàng ghế cuối cùng, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào tấm lưng thẳng tắp của những học sinh hàng ghế đầu. Đó là các Alpha. Họ ngồi đó, bất động như những bức tượng tạc từ thạch cao, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ và đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định phía trước. Suốt hai tiếng đồng hồ buổi lễ diễn ra, Minh chưa thấy bất kỳ ai trong số họ chớp mắt lấy một lần.

"Nhìn kìa, bọn họ lại bắt đầu rồi," Linh thì thầm, bàn tay cô run rẩy bấu chặt vào chiếc tai nghe chống ồn đang đeo quanh cổ. "Tiếng nhiễu sóng... nó phát ra từ đó. Càng lúc càng lớn, Minh ạ. Nó như tiếng hàng ngàn con mọt đang gặm nhấm gỗ ngay trong màng nhĩ tớ."

Minh không đáp, cậu chỉ siết chặt nắm tay. Cậu từng là một trong số họ, hoặc suýt nữa đã là như vậy. Một "thiên tài hụt" bị đào thải vì bộ não chết tiệt của cậu cứ liên tục phản ứng lại với các xung điện lạ, một sự "đồng cảm dư thừa" mà thầy Vinh gọi là rác rưởi của tiến hóa.

Trên sân khấu, thầy Vinh – Trưởng dự án Alpha – bước lên bục phát biểu với nụ cười hiền hậu thường trực. "Hôm nay, chúng ta tự hào vinh danh Nam, học sinh đứng đầu khối với chỉ số xử lý dữ liệu đạt ngưỡng 98%."

Nam bước ra từ cánh gà. Cậu bạn thân nhất của Minh trông khác lạ đến mức kinh khủng. Làn da Nam tái nhợt, gần như trong suốt dưới ánh đèn, để lộ những mạch máu màu xanh xám kỳ quặc chạy dọc hai bên thái dương. Nam không đi, cậu ta di chuyển bằng những bước chân đều tắp lự, chính xác như được lập trình bởi một thước đo vô hình.

"Nam..." Minh thốt lên trong vô thức.

Khi Nam đứng trước micro, cậu ta không nhìn xuống khán giả. Đôi mắt cậu ấy lộn ngược lên phía trên, chỉ còn lại lòng trắng dại xếch. Bất chợt, một tiếng rít chói tai vang lên từ hệ thống loa, khiến toàn bộ học sinh cá biệt ở hàng ghế cuối phải bịt tai đau đớn. Nhưng các Alpha thì không. Họ vẫn ngồi đó, đồng loạt nghiêng đầu sang phải một góc đúng 45 độ, như thể đang nhận cùng một tín hiệu.

Nam mở miệng, nhưng thay vì những lời cảm ơn, một chuỗi ký tự toán học nhị phân tuôn ra nhanh khủng khiếp. Rồi, cơ thể Nam bắt đầu co giật.

Rắc.

Tiếng động ấy nhỏ nhưng vang vọng khắp hội trường đang im lìm. Một sợi dây thần kinh màu xanh đen, óng ánh như sợi cáp quang, đột ngột đâm xuyên qua lớp da cổ của Nam, quấn chặt lấy chiếc micro bằng kim loại. Nam vẫn đứng đó, gương mặt không một chút biểu cảm đau đớn, dù máu thịt đang bị xé toạc.

"Này, cậu ta đang... biến hình à?" Khoa thì thầm, mồ hôi hột chảy dài trên trán. "Học giỏi quá hóa quái vật à?"

Chưa kịp để ai phản ứng, Nam đột nhiên lao mình về phía trước, gieo người xuống từ độ cao của bục danh dự. Tiếng va chạm của cơ thể với sàn đá hoa cương không giống tiếng thịt thối rữa, mà là một tiếng keng thanh mảnh của kim loại đập vào đá.

Cả hội trường vẫn im lặng. Các giáo viên đứng quanh sân khấu không hề cử động để cứu giúp. Minh lao lên, gạt qua những dãy ghế, quỳ xuống bên cạnh bạn mình.

"Nam! Tỉnh lại đi!"

Minh lật người Nam lại và cảm thấy tim mình như ngừng đập. Từ vết thương trên đầu Nam không có lấy một giọt máu đỏ. Thay vào đó, một chất dịch màu xanh đen đặc quánh, lấp lánh như lân quang, đang từ từ chảy ra, đông cứng lại ngay khi tiếp xúc với không khí. Bên trong hốc mắt bị vỡ của Nam, Minh không thấy nhãn cầu. Cậu thấy một khối cầu kim loại nhỏ đang nhấp nháy ánh đèn đỏ cô độc, gắn chặt vào những thớ thịt đang co rút.

"Nó... nó ăn tớ rồi..." Một giọng nói máy móc, rè rè phát ra từ lồng ngực Nam, dù môi cậu ta không hề cử động.

Ngay khoảnh khắc đó, thầy Vinh bước đến, đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai Minh. Ánh mắt thầy nhìn cái xác của Nam không có lấy một chút xót thương, chỉ có sự thất vọng lạnh lùng của một nghệ nhân nhìn một sản phẩm lỗi.

"Đừng chạm vào, Minh. Một sự cố đồng bộ hóa thôi. Em ấy chỉ là một bản thử nghiệm không chịu nổi áp lực của tri thức thực sự."

"Thầy gọi đây là sự cố sao?" Minh gào lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Cậu ấy đã chết!"

"Không, em ấy đã tiến hóa," Thầy Vinh thản nhiên đáp. "Chỉ là cơ thể sinh học này quá yếu ớt để chứa đựng sự vĩ đại của Cõi Trống."

Hai người đàn ông mặc đồ bảo hộ kín mít bước ra từ bóng tối, nhanh chóng nhấc xác Nam lên cáng. Minh nhìn trân trân vào sàn nhà, nơi chất dịch xanh đen kia đang tự động len lỏi vào các khe đá, biến mất như chưa từng tồn tại.

Khi Minh quay lại nhìn hàng ghế Alpha, cậu rùng mình nhận ra tất cả bọn họ đã quay đầu lại. Hai ngàn đôi mắt vô hồn, xanh xao đang nhìn chằm chằm vào cậu. Trong túi áo khoác của Nam, Minh tình cờ thấy một vật rơi ra.

Đó là một chiếc răng hàm. Trên chân răng vẫn còn dính một miếng chip nhỏ xíu đang nhấp nháy nhịp nhàng như nhịp tim của một con quái vật đang chờ ngày thức tỉnh.

Tiếng loa lại vang lên, đều đều và vô cảm: "Buổi lễ kết thúc. Các em hãy quay về phòng và tiếp tục nạp dữ liệu cho kỳ thi sắp tới."

Minh đứng giữa hội trường trống lạnh, cảm nhận rõ ràng một sự trống rỗng vô tận đang bao trùm lấy Olympus. Trò chơi tử thần của tri thức chỉ mới bắt đầu.