MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Tri ThứcChương 2: CĂN PHÒNG Y TẾ TRỐNG RỖNG

Ký Sinh Tri Thức

Chương 2: CĂN PHÒNG Y TẾ TRỐNG RỖNG

1,075 từ · ~6 phút đọc

Dư âm của tiếng vang trên sàn đá hoa cương vẫn còn ám ảnh Minh khi cậu cùng Linh và Khoa đứng trước cánh cửa thép mờ của khu y tế. Hành lang vắng lặng, chỉ còn lại ánh đèn cảm ứng mờ nhạt chập chờn theo từng bước chân. Trường Olympus về đêm không giống một ngôi trường, nó giống một con tàu vũ trụ cô độc đang trôi dạt trong hư không.

"Linh, nhanh lên," Minh giục, mắt đảo liên hồi về phía camera an ninh ở góc tường.

Linh không nói gì, những ngón tay cô lướt nhanh trên chiếc máy tính bảng mini. Cô đã tháo chiếc tai nghe chống ồn ra, để lộ đôi tai hơi ửng đỏ. Linh có một khả năng kỳ lạ: cô nghe được những tần số mà người thường không thể. Đối với cô, ngôi trường này luôn gào thét bởi những tiếng nhiễu sóng điện từ.

Tạch.

Tiếng khóa điện tử bung ra. Cánh cửa trượt sang hai bên, phả ra một luồng không khí lạnh buốt, nồng nặc mùi hóa chất khử trùng trộn lẫn với một mùi gì đó lạ lẫm — ngọt lịm như mùi trái cây chín quá độ, nhưng lại hắc nồng vị kim loại.

"Nam ở đâu?" Khoa bước vào đầu tiên, nắm đấm siết chặt. Cậu cao lớn, vai rộng, nhưng lúc này trông cũng không giấu nổi vẻ bất an. "Thầy Vinh nói họ đưa cậu ấy vào đây để 'xử lý' mà."

Căn phòng y tế hiện đại với những thiết bị chẩn đoán laser đắt tiền trống trơn. Trên chiếc giường sắt ở trung tâm, nơi lẽ ra Nam phải đang nằm đó, chỉ còn lại một đống khăn trải giường nhăn nhúm. Minh tiến lại gần, đưa tay chạm vào mặt đệm.

"Vẫn còn lạnh," Minh thì thầm. "Nam không hề được đưa lên đây."

"Nhìn kìa," Linh đột ngột lên tiếng, cô chỉ xuống gầm giường.

Dưới ánh đèn pin từ điện thoại, một vệt dịch nhầy màu xanh đen kéo dài từ gầm giường về phía lỗ thông hơi trên tường. Nó không giống máu, nó lấp lánh như thể có hàng triệu con vi khuẩn nano đang phát sáng bên trong. Minh quỳ xuống, quan sát kỹ vết nhầy. Nó đang ăn mòn lớp sơn sàn nhà, để lại những lỗ rỗ nhỏ xíu như bị acid tạt vào.

"Cái này không phải của con người," Khoa lùi lại một bước, trực giác của một vận động viên báo động cho cậu rằng nơi này đang cực kỳ nguy hiểm. "Minh, chúng ta nên đi thôi. Nếu bị bắt ở đây, chúng ta sẽ bị đưa vào danh sách 'Alpha dự bị' mất."

"Đợi đã!" Minh nhặt được một thứ gì đó nằm gần chân giường.

Đó là một mẩu giấy nát bấy, dính đầy dịch xanh. Trên đó là nét chữ nguệch ngoạc của Nam, dường như được viết trong một cơn hoảng loạn tột độ: "Đừng uống nước. Chúng ở trong nước. Đừng để chúng nở..."

"Nở?" Linh rùng mình. "Cái gì nở?"

Bỗng nhiên, một tiếng động lạ phát ra từ phía tủ thuốc cuối phòng. Rắc. Rắc. Tiếng xương khớp bị vặn vẹo một cách tàn nhẫn. Một bóng người từ từ đứng dậy sau chiếc tủ.

Đó là một y tá, nhưng cô ta không còn ra dáng một con người. Đôi mắt cô ta không có con ngươi, chỉ còn một màn sương trắng đục nhấp nháy ánh xanh. Từ sau gáy cô ta, một sợi dây thần kinh sinh học dài màu bạc đang cắm chặt vào ổ điện trên tường, hút điện năng mạnh đến mức những bóng đèn trong phòng nổ tung theo nhịp co thắt của sợi dây.

"Lỗi... hệ thống..." Giọng cô y tá vang lên, nhưng nó được phát ra từ một chiếc loa nhỏ nằm sâu dưới lớp da cổ đang nứt toác. "Phát hiện... vật mẫu đối chứng... trái phép..."

"Chạy mau!" Minh hét lên.

Nhưng bóng đen ấy nhanh hơn. Sợi dây bạc sau gáy cô ta đột ngột rút khỏi ổ điện, quất mạnh về phía họ như một con roi thép. Khoa kịp thời lao tới, dùng chiếc ghế sắt chắn ngang. Tiếng kim loại va chạm nghe chát chúa. Chiếc ghế bị sợi dây kia quấn lấy và bóp nát vụn chỉ trong một giây như thể nó chỉ được làm từ giấy.

"Đi cửa sau!" Linh vừa chạy vừa gõ điên cuồng lên máy tính bảng để vô hiệu hóa hệ thống báo động.

Khi họ lao ra khỏi phòng y tế và chạy dọc hành lang tối tăm, Minh ngoảnh lại. Trong bóng tối, cô y tá kia không đuổi theo. Cô ta đứng đó, cơ thể bắt đầu gập lại làm đôi, đầu gối bẻ ngược ra sau. Những sợi dây bạc bắt đầu mọc ra khắp người cô ta, cố gắng kết nối với mọi thiết bị điện tử trong tầm nhìn. Cô ta không còn là y tá nữa. Cô ta đang trở thành một phần của kiến trúc ngôi trường này.

Chạy đến cầu thang thoát hiểm, cả ba dừng lại thở dốc. Tim Minh đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu mở lòng bàn tay ra. Ngoài mẩu giấy của Nam, cậu còn nhận ra một điều kinh khủng khác.

Vết nhầy xanh đen dính trên mẩu giấy đang từ từ thấm qua lớp da tay của cậu. Minh cố lau đi nhưng không được. Nó như có ý chí riêng, đang chui sâu vào mạch máu cậu.

"Minh, tay cậu..." Linh lắp bắp, đôi mắt cô tràn đầy sợ hãi.

"Tớ không sao," Minh giấu tay vào túi áo, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Chúng ta phải tìm Hải 'Lỗi'. Chỉ có anh ta mới biết thứ này thực sự là gì."

Phía xa, tiếng loa phát thanh của trường đột ngột vang lên giữa đêm khuya, giọng nói của thầy Vinh trầm ấm nhưng đầy đe dọa: "Các em thân mến, giấc ngủ là rác rưởi của tiến hóa. Hãy thức tỉnh để đón nhận ánh sáng từ Cõi Trống."

Dưới ánh trăng mờ ảo qua khung cửa sổ, Minh nhìn xuống sân trường. Hàng trăm học sinh Alpha đang đứng im lìm giữa sân, mặt hướng lên trời, miệng mở rộng như đang chờ đợi một thứ gì đó hạ xuống từ hư không.

Chiến tranh đã bắt đầu, và họ chính là những con chuột bạch cuối cùng còn sót lại.