Gió rít qua những khe hở của khu nhà kho cũ nằm tách biệt ở phía sau vườn thực vật của trường Olympus. Nơi đây từng là xưởng thực hành cơ khí, nhưng từ khi dự án Alpha đi vào hoạt động, nó trở thành bãi tập kết cho những linh kiện lỗi thời và máy móc rỉ sét.
"Linh, cậu chắc là Hải 'Lỗi' ở đây chứ?" Khoa vừa hỏi vừa thận trọng dùng đèn pin quét qua những chồng thùng gỗ phủ bụi dày. "Mùi ở đây cứ như mùi xác chết trộn với dầu máy ấy, tởm kinh khủng."
Linh không trả lời ngay. Cô đang bận điều chỉnh tần số trên chiếc máy tính bảng. "Sóng Alpha ở đây rất hỗn loạn. Có tiếng nhiễu rất mạnh phát ra từ phía sau dãy tủ điện kia. Nó không giống tiếng máy móc bình thường, nó giống như... tiếng nhai."
Cả ba rón rén bước qua những đống đổ nát. Minh cảm nhận được sự hiện diện của một thứ gì đó không bình thường. Bàn tay dính dịch nhầy của cậu bắt đầu ngứa ngáy, một cơn đau âm ỉ lan dần lên khuỷu tay như thể có hàng ngàn chiếc kim nhỏ xíu đang đâm vào mạch máu.
Khi họ vòng qua một chiếc máy tiện khổng lồ, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt.
Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu cũ kỹ, một bóng người gầy guộc đang ngồi bệt dưới đất. Đó là Hải "Lỗi". Anh ta từng là thủ khoa khóa đầu tiên, người mà nhà trường gọi là "sản phẩm lỗi" vì bộ não không tương thích hoàn toàn với chip Alpha.
Nhưng Hải không đơn độc. Xung quanh anh ta là ba học sinh lớp 11 hệ Alpha. Họ không đứng, mà bò bằng cả tứ chi, đầu nghẹo sang một bên một cách kỳ dị. Một nam sinh đang cầm một chiếc kìm sắt lớn, nhưng thay vì dùng nó để làm việc, cậu ta đang... đưa nó lên miệng.
Rắc! Keng!
Tiếng thép va chạm với răng người vang lên chói tai. Nam sinh kia cắn nát đầu chiếc kìm như thể đó là một miếng bánh quy khô. Những mẩu vụn kim loại sắc nhọn rơi vãi trên sàn, trộn lẫn với thứ dịch màu xanh đen tiết ra từ lợi của cậu ta. Gương mặt cậu ta vẫn phẳng lặng như hồ nước mùa thu, đôi mắt không tiêu cự nhìn chằm chằm vào bức tường phía trước, trong khi miệng vẫn lẩm nhẩm công thức tính tích cực đại của hàm số.
"Này... các cậu đang ăn cái quái gì thế?" Khoa thốt lên, giọng run rẩy.
Tiếng động khiến ba học sinh Alpha đồng loạt dừng lại. Họ xoay người một cách máy móc, cổ vặn vẹo đến mức tiếng xương kêu răng rắc rõ mồn một.
"Dữ liệu... thiếu hụt... nạp nguyên tố... sắt... đồng... silic..." Một nữ sinh trong số đó lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng radio mất sóng. Cô ta đang cầm một bó dây đồng, thản nhiên nhét chúng vào họng mình. Những sợi dây đâm vào niêm mạc miệng khiến má cô ta phồng lên và nứt toác, để lộ những sợi cơ bắp đang dần biến thành màu xám bạc của dây cáp.
"Đừng tiến lại gần họ!" Hải 'Lỗi' đột ngột lên tiếng từ trong góc tối. Anh ta bước ra, gương mặt hốc hác với những vết sẹo lục giác chằng chịt sau gáy. "Họ không còn là bạn học của các em nữa đâu. Họ chỉ là những cái thùng chứa đang cố gắng bảo trì phần cứng để chứa đựng cái 'Cõi Trống' khốn kiếp đó."
"Anh Hải, Nam chết rồi," Minh bước tới, giọng lạc đi. "Cậu ấy nhảy lầu ngay trước mặt em. Thầy Vinh nói đó là tiến hóa."
Hải cười một cách cay đắng, tiếng cười như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. "Tiến hóa? Vinh gọi việc biến con người thành những ổ cứng sống là tiến hóa sao? Nam không chết vì ngã, nó chết vì con ký sinh trong não nó đã ăn hết phần 'người' rồi. Khi dung lượng đầy, nó cần một cơ thể mới."
Bỗng nhiên, nữ sinh Alpha đang ăn dây đồng khựng lại. Da mặt cô ta bắt đầu phồng rộp, rồi những sợi dây thần kinh sinh học màu bạc đột ngột đâm xuyên qua hốc mắt cô ta, vươn dài ra như những xúc tu, cố gắng kết nối với chiếc máy tính bảng trong tay Linh.
"Chạy đi! Cô ta đang quá tải!" Hải hét lên.
"Lùi lại, để tớ!" Khoa cầm một thanh sắt rỉ sét, định lao lên ngăn cản nhưng Minh đã kịp giữ lại.
"Nhìn kìa!"
Nữ sinh kia bắt đầu cười điên dại, nhưng đôi mắt thì vẫn chảy ra thứ dịch xanh đặc quánh. Cô ta tự dùng móng tay — lúc này đã cứng và sắc như những lưỡi dao bằng titan — cào nát đôi tai mình.
"Tiếng ồn... nhiều rác quá... Format... Format tất cả!" Cô ta gào lên bằng một giọng nói đa âm sắc, như thể có hàng chục người cùng nói một lúc trong cổ họng cô ta.
Linh nhanh chóng bấm phím trên máy tính bảng, tạo ra một đợt xung điện nhiễu tần số cao. Nữ sinh Alpha khựng lại, cơ thể co giật mạnh rồi ngã gục xuống sàn. Những sợi dây bạc rút lại dưới da cô ta như những con giun sợ ánh sáng. Hai nam sinh còn lại vẫn thản nhiên tiếp tục gặm nhấm những chiếc bánh răng máy móc, hoàn toàn không quan tâm đến sự hiện diện của nhóm Minh hay sự sụp đổ của bạn mình.
Hải 'Lỗi' nhìn xuống cái xác đang co giật, thở dài: "Cái chip đó không phải được cấy vào đâu. Các em đã bao giờ tự hỏi tại sao trường này lại bắt chúng ta uống loại nước khoáng đặc biệt 'Olympus-Pure' mỗi ngày chưa?"
Minh sững người. Cậu nhớ lại mẩu giấy của Nam: Đừng uống nước. Chúng ở trong nước.
"Mầm mống nằm trong đó. Một khi các em uống vào, những con vi khuẩn nano sẽ ký sinh vào tủy sống, đợi đến khi não bộ đạt đến một tần số nhất định... chúng sẽ nở." Hải đưa tay sờ vào vết sẹo sau gáy mình. "Chip của các em chưa nở, vì các em là 'đối chứng'. Nhưng nó đang lớn dần. Minh, nhìn tay em đi."
Minh nhìn xuống bàn tay mình. Vết dịch xanh từ chương trước đã biến mất dưới da, nhưng giờ đây, những mạch máu ở mu bàn tay cậu đang bắt đầu chuyển sang màu bạc, lấp lánh và đập theo một nhịp điệu hoàn toàn xa lạ với nhịp tim của cậu.
"Chào mừng đến với cuộc đua," Hải nói, đôi mắt anh ta phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của đống phế thải. "Hoặc là biến thành quái vật, hoặc là trở thành thức ăn cho chúng. Olympus không có lựa chọn thứ ba."