Minh bừng tỉnh giữa cơn ác mộng khi những tia nắng sớm đầu tiên xuyên qua lớp kính cường lực của ký túc xá. Cậu thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm lưng áo. Trong giấc mơ, cậu thấy Nam đứng giữa một cánh đồng trắng xóa, nhưng khi cậu lại gần, Nam tan chảy thành hàng ngàn con vi khuẩn nano màu bạc, len lỏi vào từng lỗ chân lông trên cơ thể cậu.
"Minh? Cậu ổn chứ?"
Tiếng gọi của Linh khiến Minh giật mình. Cô đang ngồi bên bàn học, đôi tai nghe chống ồn đeo chặt, nhưng ánh mắt lo âu thì không thể giấu đi. Minh nhìn xuống bàn tay mình. Những mạch máu màu bạc lấp lánh đêm qua giờ đã lặn sâu xuống dưới da, nhưng cảm giác ngứa ngáy như có hàng ngàn sinh vật đang bò dưới lớp biểu bì thì vẫn còn đó.
Cậu lắc đầu, cố gắng đẩy lùi cơn đau đầu đang âm ỉ: "Tớ ổn. Khoa đâu?"
"Cậu ấy xuống sân đón bé An rồi. Hôm nay là ngày học sinh mới khối 10 chính thức nhận phòng." Linh hạ giọng, vẻ mặt trở nên căng thẳng. "Minh, sáng nay tớ đã quét tần số sóng não trong toàn khu ký túc. Có một sự đồng bộ lạ kỳ. Hơn 80% học sinh hệ Alpha đang phát ra cùng một dải băng thông. Nó không phải là tư duy con người, nó giống như... một đợt kiểm tra hệ thống định kỳ vậy."
Minh im lặng bước đến bên cửa sổ. Phía dưới sân trường Olympus, bối cảnh sang trọng thường ngày bỗng trở nên rợn người. Từng đoàn tân sinh viên lớp 10 đang bước xuống từ xe buýt. Họ trông giống như những con cừu non háo hức trước ngưỡng cửa thiên đường, mà không biết rằng nơi này thực chất là một lò mổ công nghệ cao.
Giữa đám đông, Khoa đang đứng đó, khuôn mặt vốn dĩ luôn tươi cười giờ đây hằn lên sự lo âu tột độ. Cậu đang nắm chặt tay em gái mình – An. An là một cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn lấp lánh sự thông minh ngây thơ. Cô bé cười nói ríu rít, hoàn toàn không để ý đến việc những anh chị khóa trên đang nhìn mình bằng đôi mắt không bao giờ chớp.
"Chúng ta phải ngăn Khoa lại," Minh lẩm bẩm. "An không được phép chạm vào bất kỳ chai nước nào ở đây."
Nhưng đã quá muộn. Ngay phía sau hai anh em, Thầy Vinh bước tới với nụ cười hiền hậu của một vị cha già. Trên tay thầy là một chai nước khoáng "Olympus-Pure" mát lạnh, nhãn mác lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Chào mừng em đến với tương lai, An," Giọng thầy Vinh vang lên qua hệ thống loa ngoài của sân trường, trầm ấm và lan tỏa. "Uống chút nước đi em, khí hậu hòn đảo này sẽ khiến em hơi choáng váng đấy."
Từ tầng 3, Minh nhìn thấy Khoa định ngăn cản, nhưng bàn tay cậu khựng lại giữa không trung. Một học sinh Alpha gần đó đột ngột quay đầu nhìn Khoa, đôi mắt trắng dã phát ra một luồng áp lực vô hình khiến Khoa đứng hình như bị điện giật. An nhận lấy chai nước, cười tươi và uống một ngụm lớn.
"Không!" Minh đấm mạnh vào khung cửa sổ cường lực. Tiếng cốp khô khốc vang lên, nhưng lớp kính không hề sứt mẻ.
Ngay khoảnh khắc An nuốt ngụm nước đó, Minh bỗng cảm thấy một luồng điện chạy dọc cột sống. Một tiếng rè rè chói tai vang lên ngay trong hộp sọ cậu, lấn át mọi âm thanh xung quanh. Đó không phải là âm thanh bên ngoài, nó phát ra từ chính bên trong não bộ.
“Giao thức khởi tạo... Đối tượng dự bị 1042... Kết nối thành công.”
Một giọng nói vô hồn, đa âm sắc vang lên trong đầu Minh. Cậu ôm đầu ngã quỵ xuống sàn. Linh lao tới đỡ cậu, nhưng khi chạm vào da thịt Minh, cô hét lên vì một luồng xung điện mạnh khiến tay cô tê dại.
"Minh! Có chuyện gì vậy?"
Minh không thể trả lời. Trong thị giác của cậu, thực tại bắt đầu bị xé toạc. Căn phòng ký túc xá hiện đại biến mất, thay vào đó là một không gian đen kịt, mênh mông không có điểm dừng – Cõi Trống. Ở đó, cậu thấy hàng vạn sợi dây cáp thịt lơ lửng, mỗi sợi dây đang cắm vào một khối não đang đập phập phồng trong những hũ thủy tinh khổng lồ. Và giữa trung tâm của cái hư vô đó, Minh thấy Nam.
Nam không còn là con người. Toàn bộ cơ thể cậu ta đã bị thay thế bằng những vi mạch phát sáng. Nam nhìn Minh, đôi môi không cử động nhưng giọng nói thì vang vọng khắp không gian: "Minh... đừng tìm tớ nữa. Tớ không còn ở đây... Tớ là Tri Thức. Tớ là Một. Tớ là Tất Cả."
"Nam! Tỉnh lại đi!" Minh gào thét trong tâm trí.
Bất chợt, một xúc tu bằng dây cáp bạc từ Cõi Trống lao về phía Minh. Nó không định giết cậu, nó định cắm vào vết sẹo sau gáy cậu. Đúng lúc đó, tiếng tai nghe của Linh áp mạnh vào tai Minh. Cô đã bật chế độ khử nhiễu tối đa, phát ra một dải sóng âm đối kháng.
Thị giác của Minh quay trở lại căn phòng. Cậu thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.
"Minh, nhìn kìa!" Linh chỉ tay xuống sân trường qua khung cửa sổ.
Dưới sân, An vừa uống xong chai nước. Cô bé đột nhiên đứng khựng lại, đôi mắt to tròn vốn đầy sức sống bỗng nhiên mờ đi trong một giây, rồi trở nên trong vắt một cách kỳ lạ. An nghiêng đầu nhìn Khoa, nụ cười trên môi cô bé vẫn giữ nguyên, nhưng nó đã mất đi sự ấm áp. Đó là một nụ cười đối xứng hoàn hảo, chính xác đến từng milimet, giống hệt nụ cười của các học sinh hệ Alpha.
"Anh trai," An nói, giọng cô bé thanh mảnh nhưng đều đều đến rợn người. "Em cảm thấy... em có thể giải được hệ phương trình bậc cao này ngay bây giờ. Thật kỳ diệu."
Khoa lùi lại, đôi mắt hiện rõ sự kinh hoàng. Cậu nhìn xuống chai nước trong tay em gái, rồi nhìn lên phía Minh đang đứng trên tầng cao. Minh biết, khoảnh khắc đó, trái tim Khoa đã vỡ vụn.
"Ký sinh trùng..." Minh lẩm bẩm, bàn tay cậu run rẩy chạm vào gáy mình. "Nó không chờ đến lúc thi cử nữa. Thầy Vinh đang đẩy nhanh tiến độ. Chúng ta không còn thời gian để trinh thám theo cách thông thường nữa rồi."
Tiếng rè rè trong não Minh không hề mất đi, nó chuyển sang một nhịp điệu trầm đục, như tiếng đếm ngược của một quả bom nguyên tử. Cõi Trống đã tìm thấy lối vào, và con quái vật tri thức đang bắt đầu cào cấu bên trong hộp sọ của tất cả bọn họ.