MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Tri ThứcChương 5: VẾT SẸO HÌNH LỤC GIÁC

Ký Sinh Tri Thức

Chương 5: VẾT SẸO HÌNH LỤC GIÁC

1,135 từ · ~6 phút đọc

Sân trường Olympus sau buổi lễ đón tân sinh viên vắng lặng một cách bất thường. Những hàng cây tùng bách được cắt tỉa vuông vức đứng sừng sững như những lính canh bằng lá, phủ bóng dài lên lối đi lát đá thạch anh. Minh và Linh vội vã lao xuống cầu thang, tim họ đập loạn nhịp theo từng bước chạy. Họ tìm thấy Khoa ở phía sau thư viện, nơi những bụi hoa hồng gai bao phủ lấy một góc khuất ít người qua lại.

Khoa đang ngồi thụp dưới đất, hai tay ôm lấy đầu, bờ vai to lớn run rẩy dữ dội. Cách đó vài bước, bé An đang đứng lặng thinh, đôi mắt hướng về phía đỉnh núi mờ sương. Cô bé không cử động, không nói cười ríu rít như lúc sáng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy đứa trẻ mới mười lăm tuổi.

"Khoa! Có chuyện gì vậy?" Minh lao đến, đặt tay lên vai bạn.

Khoa ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu và tràn đầy sự hoảng loạn. Cậu không nói thành lời, chỉ run rẩy chỉ tay về phía sau gáy của em gái mình.

Minh bước tới, nhẹ nhàng gạt mái tóc tơ mềm mại của An sang một bên. Tim cậu như thắt lại. Ngay chính giữa đốt sống cổ của cô bé, dưới lớp da mỏng manh trắng ngần, một vết sẹo hình lục giác màu tím thẫm đang hiện rõ. Nó không phải là một vết thương bình thường. Nó trông giống như một chiếc kén đang nằm phục sẵn, với những sợi gân li ti màu bạc bò lan ra xung quanh như mạng nhện.

"Vừa... vừa rồi..." Khoa lắp bắp, giọng nghẹn đặc. "An nói em ấy thấy ngứa. Tớ nhìn thử thì thấy nó. Và khi tớ chạm vào... Minh ơi, nó đập. Cái vết sẹo đó nó đập theo nhịp tim của em ấy!"

Linh tiến lại gần, cầm chiếc máy tính bảng đưa sát vào gáy An. Đôi lông mày cô nhíu chặt khi nhìn thấy những dòng mã độc biến dạng trên màn hình. "Không chỉ có nhịp tim đâu Khoa. Nó đang phát ra tín hiệu đồng bộ hóa. Vi khuẩn nano trong nước đang bắt đầu kết tụ lại để hình thành cấu trúc chip phần cứng. An... em ấy đang bị ép phải 'nở' sớm."

"An? Em có nghe anh nói không?" Minh xoay người cô bé lại, giữ chặt hai vai em.

An chớp mắt. Đôi mắt cô bé vốn đen láy giờ đây dường như có một lớp màng mỏng bao phủ, phản chiếu ánh sáng một cách kim khí. "Em nghe rõ, anh Minh. Em còn nghe thấy nhiều thứ khác nữa. Em nghe thấy tiếng gió đang nói về áp suất khí quyển, nghe thấy tiếng lũ kiến dưới chân đang đếm bước chân của chúng ta. Mọi thứ... thật rõ ràng. Tại sao trước đây em lại thấy toán học khó đến vậy nhỉ?"

Cô bé nở một nụ cười. Đó không phải là nụ cười hồn nhiên của em gái Khoa mà Minh từng biết. Đó là một nụ cười đạt tỉ lệ vàng, hoàn hảo đến mức khiến người ta nổi da gà.

"Chúng ta phải đưa An rời khỏi đây ngay lập tức!" Khoa gào lên, định bế thốc em gái mình chạy về phía cổng trường.

"Vô ích thôi Khoa!" Linh hét lớn để chặn bạn mình lại. "Cổng trường được bảo vệ bằng nhận diện sinh trắc học. Nếu An bước ra ngoài mà không có lệnh của máy chủ, chip trong người em ấy sẽ phát nổ hoặc gây ra một cơn đột quỵ ngay tức thì. Chúng ta đang ở trong một cái lồng Faraday khổng lồ."

Cơn đau đầu của Minh lại bùng phát. Tiếng rè rè trong não cậu trở nên gay gắt hơn, như thể có ai đó đang dùng móng tay cào vào bảng đen ngay bên trong hộp sọ. Cõi Trống đang thèm khát dữ liệu mới, và An chính là "cổng chào" tiếp theo.

"Khoa, bình tĩnh lại," Minh cố gắng giữ giọng tỉnh táo dù mồ hôi đang chảy dài trên thái dương. "Chúng ta không thể chạy thoát bằng sức mạnh cơ bắp được. Việc đầu tiên là phải chặn nguồn tiếp tế của chúng. Nguồn nước sạch."

"Nước sạch?" Khoa ngơ ngác hỏi lại.

"Đúng. Mọi học sinh ở đây đều bị bắt uống nước đóng chai Olympus-Pure. Đó là môi trường nuôi cấy vi khuẩn nano. Hải 'Lỗi' nói rằng trường có một bể chứa nước ngầm tự nhiên dành riêng cho cán bộ và những học sinh 'đối chứng' như chúng ta. Nếu chúng ta đánh tráo được nguồn nước, hoặc ít nhất là vô hiệu hóa hệ thống lọc nano, chúng ta có thể làm chậm quá trình nở của An."

Minh nhìn xuống tay mình. Những mạch máu bạc lại bắt đầu nổi lên. Cậu cảm nhận được sự kết nối. Khi cậu nhìn vào vết sẹo sau gáy An, cậu không thấy đau đớn cho cô bé nữa, mà thấy một sự "logic" lạnh lùng. Bộ não của cậu đang bắt đầu bị chip ký sinh thuyết phục rằng sự biến đổi này là cần thiết.

"Đừng để nó chiếm lấy cậu, Minh!" Linh dường như nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt bạn mình. Cô áp chiếc tai nghe chống ồn vào tai Minh, bật chế độ nhiễu trắng ở cường độ cao nhất.

Cơn đau dịu đi đôi chút. Minh thở hắt ra, đôi mắt lấy lại được tia sáng nhân tính. Cậu nhìn Khoa, người đang ôm chặt lấy đứa em gái giờ đây đã trở nên xa lạ.

"Đêm nay, chúng ta sẽ đột nhập vào trạm bơm phía Tây," Minh quyết định, giọng đanh thép. "Khoa, cậu lo việc bảo vệ Linh và An. Linh, cậu cần hack vào hệ thống van áp suất. Tớ sẽ là người trực tiếp can thiệp vào bể chứa."

"Tại sao lại là cậu?" Khoa hỏi.

Minh nhìn vào bàn tay lấp lánh sắc bạc của mình, cười cay đắng: "Vì hình như... tớ đã bắt đầu có thể 'giao tiếp' với máy móc bằng suy nghĩ rồi. Con quái vật trong đầu tớ đang muốn làm việc, vậy thì tớ sẽ dùng nó để chống lại chính nó."

Bóng tối bắt đầu đổ xuống Olympus. Trên cao, những đám mây đen kịt kéo đến che khuất ánh trăng, báo hiệu một cơn bão sắp tràn vào hòn đảo. Phía sau gáy An, vết sẹo lục giác đột nhiên nhấp nháy một luồng sáng xanh lục nhạt, trùng khớp với nhịp đèn báo hiệu trên đỉnh tháp quan sát của thầy Vinh.

Cái bẫy đã sập xuống, và những vị thần giả tạo đang chuẩn bị cho bữa đại tiệc linh hồn đầu tiên.