MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Tri ThứcChương 6: CƠN ĐÓI CỦA THIÊN TÀI

Ký Sinh Tri Thức

Chương 6: CƠN ĐÓI CỦA THIÊN TÀI

1,259 từ · ~7 phút đọc

Cơn bão ập đến hòn đảo sớm hơn dự kiến. Những hạt mưa nặng hạt quất liên hồi vào lớp kính của trạm bơm phía Tây, tạo nên những âm thanh lộp bộp khô khốc. Minh, Linh và Khoa nép sát vào bức tường kim loại lạnh lẽo, hơi thở họ dồn dập trong bóng tối. Bé An ngồi giữa họ, đôi mắt trong vắt nhìn trừng trừng vào khoảng không, thỉnh thoảng cái đầu nhỏ lại nghiêng một góc bốn mươi lăm độ như đang cố bắt tín hiệu từ một tần số mà người thường không thể nghe thấy.

"Nghe này," Linh thì thầm, tay lướt nhanh trên chiếc máy tính bảng bọc trong túi nilon chống nước. "Tớ đã chặn được tín hiệu camera ở hành lang dẫn vào bể chứa, nhưng chỉ có ba phút trước khi hệ thống tự động quét lại mã hóa. Chúng ta phải nhanh lên."

"Để tớ xử lý cái ổ khóa chết tiệt này," Khoa nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo đẫm nước mưa.

Họ lẻn vào bên trong. Trạm bơm không giống một công trình thủy lợi, nó giống một xưởng lắp ráp linh kiện điện tử khổng lồ. Những ống dẫn nước bằng thép không gỉ chạy dọc trần nhà, nhấp nháy ánh sáng xanh lục từ các cảm biến vi khuẩn nano. Giữa căn phòng rộng lớn là một bể lọc trung tâm hình trụ, nơi luồng nước được quay ly tâm với tốc độ cao, lấp lánh thứ ánh sáng bạc mờ ảo của các cỗ máy siêu nhỏ.

"Minh, nhìn kìa," Linh đột ngột dừng lại, chỉ tay về phía khu vực kỹ thuật.

Phía sau bể lọc, một bóng người đang đứng đó. Đó là thủ khoa khối 11, một cậu thiếu niên tên Thành, người vốn nổi tiếng với khả năng ghi nhớ toàn bộ từ điển bách khoa toàn thư trong vòng một tuần. Nhưng Thành lúc này không hề giống một học sinh ưu tú.

Cậu ta đang quỳ rạp dưới sàn, đôi vai gầy guộc run rẩy dữ dội. Thành cầm một nắm đinh vít dài bằng sắt, chậm rãi đưa vào miệng. Tiếng kim loại nghiến vào răng nghe rợn người, ken két, rắc rắc. Từng chiếc đinh bị nghiền nát, để lại những vệt đen sì của dầu máy và vụn sắt trên môi cậu ta.

Thành đột nhiên khựng lại, rồi bắt đầu tự cào rách lớp da ở cánh tay mình. Cậu ta cào không một chút do dự, những móng tay cứng như thép xé toạc biểu bì như xé một tờ giấy mỏng. Dưới lớp da thịt bị rách không phải là cơ bắp hay máu đỏ, mà là những sợi dây thần kinh sinh học màu bạc đang trồi lên như những con giun, cố gắng quấn lấy những thanh sắt của kệ máy gần đó.

"Dung lượng... cạn kiệt... cần... tài nguyên dẫn truyền..." Thành lẩm bẩm, giọng nói méo mó như tiếng băng đĩa bị nhai.

Cậu ta ngửa cổ ra sau, để lộ một vùng cổ nứt toác, nhìn rõ cả khung xương đã bị bọc bởi một lớp màng titan bóng loáng. Những sợi dây bạc từ vết thương vươn dài ra, cắm phập vào ổ cắm điện trên tường. Một luồng điện xanh lét bùng lên, cơ thể Thành giật bắn, nhưng gương mặt cậu ta lại hiện lên vẻ thỏa mãn kỳ dị, miệng vẫn không ngừng lẩm nhẩm công thức tính điện năng hao phí.

"Tớ sắp nôn mất," Khoa lùi lại một bước, tay che miệng. "Cậu ta đang... tự biến mình thành một phần của cái máy đó."

"Đừng nhìn nữa, chúng ta không cứu được cậu ta đâu," Minh gằn giọng, dù tim cậu đang thắt lại. "Linh, chuẩn bị ngắt nguồn nước. Tớ sẽ nạp virus nhiễu loạn mà Hải đã đưa."

Minh bước tới bảng điều khiển trung tâm. Khi bàn tay cậu chạm vào màn hình cảm ứng, một luồng xung điện chạy dọc cánh tay, kết nối trực tiếp với những mạch máu bạc dưới da cậu. Cõi Trống lại mở ra trong đầu Minh. Cậu không thấy trạm bơm nữa, cậu thấy một mạng lưới chằng chịt các sợi dây đang hút cạn linh hồn của những học sinh đang ngủ trong ký túc xá.

“Kết nối trái phép detected... Hệ thống phòng vệ Alpha khởi chạy...”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong hộp sọ Minh. Cùng lúc đó, Thành – người hùng Alpha đang ăn sắt kia – đột ngột quay đầu lại. Những sợi dây bạc đang cắm vào ổ điện rút phắt ra, vươn dài về phía nhóm Minh như những xúc tu của một con quái vật cơ khí. Đôi mắt Thành hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hai lỗ hổng rực sáng ánh điện xanh.

"Minh! Cẩn thận!" Linh hét lên.

Thành lao tới với tốc độ kinh hồn, tứ chi cậu ta vặn vẹo ở những góc độ không tưởng. Khoa lao ra chắn phía trước, dùng thanh sắt mang theo đập mạnh vào đầu Thành. Một tiếng boong trầm đục vang lên như tiếng búa gõ vào đe thép. Thành không hề ngã, cậu ta tóm lấy thanh sắt, dùng đôi bàn tay chỉ còn lại khung xương cứng cáp bóp nát nó như bóp một mẩu bánh mì.

"Học toán... nhiều quá... nên xương cốt... chắc chắn... thật đấy!" Khoa cố nói đùa để xua đi nỗi sợ, nhưng mồ hôi trên trán cậu chảy ròng ròng.

Trong khi Khoa vật lộn với thực thể từng là bạn học, Minh nhắm mắt lại, ép bộ não mình phải đồng bộ với hệ thống. Cậu cảm thấy những con vi khuẩn nano trong bể nước đang gào thét. Cậu dùng ý chí truyền đi một lệnh: Overload.

Bùm!

Hệ thống lọc nước phát nổ, bắn tung tóe thứ dịch bạc khắp sàn nhà. Luồng điện quá tải chạy ngược về phía Thành, khiến cậu ta hét lên một tiếng xé lòng trước khi đổ sụp xuống như một đống phế liệu. Những sợi dây bạc dưới da Thành co rút lại, để lại một cơ thể rúm ró, khô héo như một xác ướp nghìn năm.

Bé An lúc này đột ngột bước tới gần cái xác của Thành. Cô bé cúi xuống, nhặt một mảnh linh kiện vỡ ra từ gáy của Thành, đưa lên mũi ngửi rồi nói khẽ: "Mùi của tri thức... thật là thơm."

Khoa lao tới giật lấy mảnh linh kiện từ tay em gái, ném nó đi thật xa. Cậu ôm lấy An, đôi mắt nhòa đi vì nước mắt: "An ơi, em tỉnh lại đi, đừng nhìn những thứ này!"

"Chúng ta phải đi thôi," Minh đứng dậy, hơi thở đứt quãng. "Hệ thống an ninh tổng sẽ phát hiện ra sự cố trong ba mươi giây nữa. Lần này chúng ta phá được một bể lọc, nhưng Thầy Vinh sẽ biết... chúng ta không còn là những kẻ 'cá biệt' vô hại nữa."

Khi họ chạy ra ngoài cơn bão, Minh quay đầu lại nhìn. Trạm bơm phía sau bốc khói xanh đen. Giữa làn khói, cậu dường như thấy bóng của Thầy Vinh đang đứng trên đỉnh tháp cao nhìn xuống, mỉm cười hài lòng như thể tất cả những sự hỗn loạn này đều nằm trong giáo trình thực nghiệm của thầy.

Hòn đảo Olympus chìm trong tiếng sấm, và dưới lớp da của mỗi học sinh, những con vi khuẩn nano đang bắt đầu nhảy múa dữ dội hơn, thèm khát những bữa đại tiệc kim loại tiếp theo.