MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Tri ThứcChương 7: BÉ AN VÀ CHIẾC RĂNG CỦA CHÚA TỂ

Ký Sinh Tri Thức

Chương 7: BÉ AN VÀ CHIẾC RĂNG CỦA CHÚA TỂ

1,363 từ · ~7 phút đọc

Cơn bão ngoài kia bắt đầu gầm thét dữ dội hơn, nhưng bên trong ký túc xá của nhóm Cá biệt, một sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng sấm đang bao trùm. Bé An ngồi trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Kể từ khi trở về từ trạm bơm, cô bé không còn nói về những hệ phương trình hay áp suất khí quyển nữa. An chỉ im lặng, nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô bé cứ liên tục vân vê vạt áo, một thói quen cũ từ hồi còn ở nhà, điều duy nhất cho thấy phần "người" vẫn đang cố gắng chống chọi.

Khoa đi đi lại lại trong phòng, nắm đấm siết chặt đến mức tiếng xương khớp kêu răng rắc. "Tớ không thể để em ấy ở lại đây thêm một giây nào nữa, Minh. Cậu thấy thằng Thành rồi đấy... nó không phải đang học, nó đang bị 'tiêu hóa' bởi cái đống linh kiện đó!"

Minh ngồi bên bàn, lật giở những trang nhật ký cũ của Nam mà cậu vừa lấy được từ khu nhà kho. Cậu không trả lời ngay. Tâm trí cậu đang bị xẻ làm đôi: một nửa đau đớn cho bạn bè, một nửa lạnh lùng phân tích dữ liệu như một cỗ máy. Những mạch máu bạc dưới da Minh nhấp nháy theo nhịp điệu của ánh đèn điện trong phòng.

"Khoa, nhìn này," Linh đột ngột lên tiếng, cắt ngang bầu không khí đặc quánh. Cô đang kiểm tra chiếc túi áo đồng phục mới của An mà cô vừa lấy ra từ ngăn tủ của nhà trường. "Cái này... không phải của An."

Linh rút ra từ túi áo nhỏ một vật gì đó gói trong mẩu giấy ăn thấm đẫm dịch nhầy màu xanh. Khi lớp giấy mở ra, cả ba người đều nín thở.

Đó là một chiếc răng. Nhưng không phải răng sữa của trẻ con hay răng người bình thường. Chiếc răng mang một màu trắng ngà xỉn, phần chân răng đã bị cơ giới hóa bằng những sợi dây đồng li ti quấn chặt. Điều khiến Minh rùng mình nhất chính là ký hiệu hình lục giác nhỏ xíu được khắc laser trên mặt men răng – ký hiệu giống hệt chiếc răng của Nam mà cậu nhặt được ở lễ vinh danh.

"Tại sao răng của Nam lại ở trong túi áo tân sinh viên khối 10?" Linh thì thầm, đôi mắt mở to kinh hãi.

"Nó không phải là răng của Nam," Minh nói, giọng khản đặc. Cậu cầm chiếc răng lên, soi dưới ánh đèn bàn. "Đây là mã định danh. Mỗi học sinh Alpha đạt hạng nhất khối sẽ được gắn một 'mô-đun răng'. Nó không chỉ để nhai, nó là một thiết bị thu phát sóng não tầm ngắn. Khi một Alpha chết đi, hệ thống thu hồi linh kiện nhưng thỉnh thoảng sẽ có những 'tàn dư' bị bỏ sót. Hoặc... nó được cố tình để lại làm vật dẫn cho thế hệ tiếp theo."

"Thủ khoa khối 10 hiện tại là ai?" Khoa hỏi, giọng run run.

"Là An," Linh trả lời, ngón tay run rẩy lướt trên màn hình máy tính bảng. "Hệ thống vừa cập nhật điểm số đầu vào và kết quả bài kiểm tra sàng lọc tại trạm y tế sáng nay. An đạt điểm tuyệt đối. Em ấy đã vượt qua cả những học sinh Alpha lớp 11."

Đúng lúc đó, An đột ngột quay đầu lại. Một chuyển động cổ nhanh đến mức phát ra tiếng khậc khô khốc. Cô bé nhìn chằm chằm vào chiếc răng trên tay Minh.

"Đó là của em," An nói, giọng nói giờ đây đã mất hẳn tông trầm ấm của trẻ thơ, thay vào đó là một sự vang vọng đa tầng, giống như có hàng chục người đang nói cùng một lúc. "Nó chứa những mảnh ký ức về cách giải quyết sự cô đơn của hư vô. Đưa nó cho em, anh Minh."

"An, em đang nói gì vậy? Anh là Khoa đây!" Khoa lao tới, ôm lấy vai em gái mình.

Nhưng An không nhìn Khoa. Cô bé đưa tay lên, bắt đầu tự cào vào môi mình. Những móng tay nhỏ nhắn của An đâm sâu vào thịt, tứa ra thứ dịch bạc lấp lánh. Cô bé không hề khóc, gương mặt phẳng lặng như một mặt hồ không gợn sóng. An đang cố gắng nhổ bỏ một chiếc răng khỏe mạnh của chính mình để nhường chỗ cho "mô-đun" mà Minh đang cầm.

"Dừng lại! An!" Minh hét lên, lao tới giữ lấy tay cô bé.

Một luồng xung điện cực mạnh từ người An phóng ra, hất văng cả Minh và Khoa ra xa. Linh vội vàng chụp lấy bộ tai nghe, định áp vào tai An nhưng cô bé đã đứng dậy. Dưới lớp da cổ của An, những sợi dây thần kinh sinh học bắt đầu trồi lên, di chuyển loằng ngoằng như những con giun đang tìm đường chui vào tủy sống.

"Hệ thống đang yêu cầu cập nhật phần cứng," An nói, đôi mắt giờ đây rực lên ánh sáng xanh của Cõi Trống. "Hư vô đang đói. Chúng ta đều là những ổ cứng trống rỗng chờ được lấp đầy bởi vinh quang của Olympus."

Bất chợt, cánh cửa phòng ký túc xá bị đạp tung. Thầy Vinh đứng đó, bộ vest xám vẫn phẳng phiu dù ngoài kia đang bão bùng. Sau lưng thầy là hai học sinh Alpha với gương mặt vô hồn, tay cầm những thiết bị định vị sinh học.

"Các em đã can thiệp quá sâu vào quy trình giáo dục rồi," Thầy Vinh nói, nụ cười trên môi thầy vẫn không đổi, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo như băng giá. "An là một mẫu vật xuất sắc. Em ấy không chỉ có bộ não siêu việt, mà còn có sự kết nối hoàn hảo với những tàn dư của người đi trước. Chiếc răng đó... nó thuộc về em ấy."

"Thầy đã giết Nam! Thầy đang giết em gái tôi!" Khoa gầm lên, định lao vào Thầy Vinh nhưng một trong hai Alpha phía sau đã giơ tay ra. Một làn sóng siêu âm phát ra khiến Khoa ngã gục xuống sàn, tai chảy máu ròng ròng.

Minh đứng dậy, tay vẫn siết chặt chiếc răng của Chúa tể. Cậu nhìn thấy Thầy Vinh, rồi nhìn sang An – người giờ đây đang nhìn thầy mình với một sự sùng bái bệnh hoạn. Cậu nhận ra một sự thật tàn khốc: Olympus không cần những vị thần dẫn dắt nhân loại. Nó cần một mạng lưới trung gian để thực thể từ Thế giới thứ ba có thể bám trụ vào thực tại này. Và những đứa trẻ như An chỉ là những chiếc kén sống.

"Thầy muốn cái này sao?" Minh giơ chiếc răng lên, ánh mắt cậu rực lên một sự kiên định liều lĩnh. "Vậy thì đến mà lấy."

Minh không đưa chiếc răng cho Thầy Vinh. Cậu bất ngờ bỏ nó vào miệng và nuốt chửng.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Thầy Vinh biến sắc lần đầu tiên kể từ khi câu chuyện bắt đầu. Toàn bộ hệ thống điện trong ký túc xá bắt đầu quá tải, bóng đèn vỡ vụn, tung tóe những mảnh thủy tinh.

Trong đầu Minh, một tiếng nổ lớn vang lên. Cõi Trống không còn là một ảo ảnh xa xôi nữa, nó tràn vào não bộ cậu như một cơn lũ dữ. Cậu nghe thấy tiếng thét của hàng nghìn linh hồn bị hút cạn, nghe thấy tiếng của Nam, và nghe thấy tiếng gào thét của chính mình từ một tương lai đầy máu.

"Chạy đi... Linh... Khoa... mang An đi..." Minh gầm lên, trong khi những sợi dây bạc bắt đầu đâm xuyên qua lớp áo ở sau lưng cậu, vươn dài ra như những đôi cánh quái dị bằng kim loại.

Cuộc đào thoát trong vô vọng của họ đã thực sự bắt đầu, nhưng cái giá phải trả không chỉ là mạng sống, mà là sự tồn vong của chính linh hồn họ.