MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Sinh Tri ThứcChương 8: TIẾN HÓA HAY DIỆT VONG?

Ký Sinh Tri Thức

Chương 8: TIẾN HÓA HAY DIỆT VONG?

1,245 từ · ~7 phút đọc

Sức nóng từ những bóng đèn vỡ vụn dường như vẫn còn nhảy múa trong không khí đại sảnh khu nội trú, nhưng Minh không còn cảm nhận được cái lạnh của đêm bão nữa. Cậu cảm thấy một luồng hỏa thiêu đang chạy dọc tủy sống. Chiếc răng của Nam – hay đúng hơn là mô-đun lưu trữ tàn dư – đang tan ra trong dạ dày cậu, giải phóng hàng triệu hạt nano mang mã độc và ký ức vỡ vụn.

"Minh! Nhìn mắt cậu kìa!" Linh hét lên, tay cô run rẩy không sao giữ nổi chiếc máy tính bảng.

Tròng mắt của Minh không chuyển sang màu xanh điện tử như các học sinh hệ Alpha khác. Nó chuyển sang một màu đỏ thẫm như máu đặc, với những tia chớp bạc nhấp nháy liên hồi theo nhịp tim. Cậu quỵ xuống, đôi bàn tay cắm phập vào nền đá hoa cương, khiến lớp đá cứng cáp nứt toác như gốm sứ rẻ tiền.

Thầy Vinh bước tới, dừng lại cách Minh đúng ba bước chân. Thầy không hề tỏ ra sợ hãi trước sự biến đổi quái dị của cậu học trò. Thầy chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn Minh đầy vẻ hoài niệm, giống như một người thợ mộc đang nhìn một khúc gỗ quý bị lỗi nhưng vẫn có thể tận dụng.

"Đồng cảm quá cao chính là lỗi hệ thống của em, Minh à," Thầy Vinh cất tiếng, giọng thầy vẫn điềm tĩnh giữa tiếng sấm vang rền ngoài cửa sổ. "Nhưng nuốt lấy tàn dư của người chết để ép chip 'nở'... đó lại là một sự lựa chọn rất 'con người'. Sai lầm, đau đớn, nhưng đầy cảm hứng."

"Thầy... câm miệng đi..." Minh gầm gừ, tiếng nói phát ra như có tiếng kim loại nghiền vào nhau. Cậu cảm nhận được ký ức của Nam đang ùa về. Không phải là những kỷ niệm ăn mì tôm hay đá bóng, mà là cảm giác bị hàng nghìn sợi kim tiêm đâm vào não mỗi đêm, cảm giác linh hồn mình bị rút ra từng mẩu một để lấp đầy cái hư vô vô tận của Cõi Trống.

Thầy Vinh ra hiệu cho hai Alpha phía sau. Họ tiến tới, không phải để tấn công, mà để bao vây Linh và Khoa.

"Hãy nhìn xung quanh các em đi," Thầy Vinh dang rộng hai tay, ra bộ như một nhà thuyết giáo. "Nhân loại đã chạm tới giới hạn của sinh học. Chúng ta quá chậm chạp, quá cảm tính, quá dễ tổn thương. Olympus không phải là một ngôi trường, nó là một lò luyện kim. Chúng ta đang gạt bỏ phần thịt mềm yếu để đón nhận sự vĩnh cửu của thông tin. Nam không chết, em ấy chỉ được 'tối ưu hóa'. Và em gái của Khoa, bé An, sẽ là kiệt tác tiếp theo."

"Thằng khốn!" Khoa gào lên, dù tai vẫn còn chảy máu nhưng cậu vẫn cố gượng dậy, vơ lấy một mảnh kính vỡ từ chiếc đèn chùm. "Tao sẽ giết mày trước khi mày chạm vào em gái tao!"

Nhưng trước khi Khoa kịp hành động, bé An đã bước ra phía trước. Cô bé nhìn anh trai mình với một ánh mắt xa lạ đến cực điểm. An đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo lục giác sau gáy mình. Một sợi dây đồng nhỏ xíu trồi lên từ kẽ móng tay cô bé, phát ra một luồng sóng điện từ nhẹ khiến Khoa tê liệt hoàn toàn, ngã quỵ xuống.

"Anh Khoa, đừng chống cự," An nói, giọng nói giờ đây phẳng lì như mặt nước mùa đông. "Sự đau khổ chỉ là kết quả của việc xử lý dữ liệu kém hiệu quả. Khi anh kết nối với Cõi Trống, anh sẽ thấy mọi tình cảm anh dành cho em chỉ là một hằng số sai lệch. Nó làm anh yếu đi."

Linh kinh hãi nhìn bé An. Cô nhìn xuống màn hình máy tính bảng, nơi các dòng code đang chạy loạn xạ. "Minh... tớ nghe thấy nó... Không phải tiếng rè rè nữa... tớ nghe thấy tiếng hét của Nam! Cậu ấy đang ở trong hệ thống mạng của trường! Cậu ấy đang bị cái máy chủ đó... ăn thịt!"

Minh gầm lên một tiếng đau đớn, cơ thể cậu co giật mạnh. Những sợi dây thần kinh sinh học từ lưng cậu không chỉ vươn ra, chúng bắt đầu cắm phập vào những đường dây điện lộ ra từ mảng tường vỡ. Minh đang cố gắng hack ngược vào hệ thống của Olympus bằng chính cơ thể mình.

"Linh! Chạy đi!" Minh hét lên, máu mũi chảy xuống cằm, đen đặc và lấp lánh bụi kim loại. "Mang Khoa và An đi ngay! Tớ sẽ... tớ sẽ giữ lão ta lại!"

"Không ai đi đâu cả," Thầy Vinh mỉm cười, rút từ trong túi áo ra một thiết bị điều khiển nhỏ màu đen. "Bài giảng hôm nay đến đây là kết thúc. Bây giờ là thời gian dành cho 'Thí nghiệm thực địa'. Minh, em muốn cứu bạn mình? Vậy hãy xem em có thể giữ được bao nhiêu phần 'người' khi ta mở cổng Thế giới thứ ba ngay tại căn phòng này."

Thầy Vinh nhấn nút.

Từ trần nhà, một khối kim loại hình cầu hạ xuống, xoay tròn với tốc độ chóng mặt. Không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Một vết nứt màu đen kịt, sâu hoắm hiện ra giữa đại sảnh – một lỗ hổng dẫn thẳng vào Cõi Trống. Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có một áp lực kinh hoàng như thể toàn bộ tri thức thất bại của nhân loại đang tràn ra, cố gắng nuốt chửng mọi thực thể sống xung quanh.

Bé An bắt đầu bước về phía vết nứt, đôi tay dang rộng như đang đón nhận một người mẹ. Những học sinh Alpha khác từ các phòng ký túc xá cũng bắt đầu tràn ra hành lang, họ không đi, họ bò, họ lết, miệng lẩm nhẩm những chuỗi số nhị phân điên loạn. Da thịt họ bắt đầu nứt ra, để lộ khung xương máy móc đang rung lên bần bật vì phấn khích.

Linh tuyệt vọng ôm lấy Khoa đang bất tỉnh. Cô nhìn Minh – lúc này đã hoàn toàn bị bao phủ bởi một mạng lưới dây cáp bạc, chỉ còn đôi mắt đỏ thẫm là vẫn đang nhìn cô đầy khẩn thiết.

"Minh... đừng bỏ tớ..." Linh khóc, giọt nước mắt rơi xuống chiếc tai nghe chống ồn đã vỡ nát.

Trong khoảnh khắc đó, từ sâu trong vết nứt đen ngòm của Cõi Trống, một bàn tay bằng thịt và dây cáp thối rữa thò ra. Nó không tấn công ai, nó chỉ run rẩy vẫy về phía Minh. Minh nhận ra chiếc vòng tay kết bằng cỏ dại đã cháy đen trên cổ tay của bàn tay đó.

Đó là Nam.

Nam vẫn còn đó, đang đau đớn tột cùng trong cái máy chủ khổng lồ của trường, và cậu ấy đang cầu xin một sự giải thoát mà Minh chưa sẵn sàng thực hiện.

Thầy Vinh đứng đó, giữa cảnh tượng kinh dị của xác thịt và máy móc, gương mặt hiện rõ một sự thỏa mãn điên cuồng. "Chào mừng các em đến với tương lai. Nơi con người không còn là nô lệ của cảm xúc, mà là nô lệ của sự hoàn hảo."