Bóng tối bao trùm khu nhà kho cũ nằm tách biệt ở phía cực Bắc của đảo Olympus. Đây là nơi những thiết bị y tế lỗi thời, những bộ bàn ghế gãy nát và cả những giấc mơ vụn vỡ của dự án Alpha bị tống khứ vào quên lãng. Mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi kim loại ô xy hóa nồng nặc đến mức làm Linh phải ho sặc sụa.
Minh lết từng bước nặng nề, những sợi dây bạc sau lưng cậu giờ đây đã thu lại, nhưng chúng vẫn để lại những vết nứt rỉ dịch xanh trên lớp áo đồng phục rách nát. Khoa vác bé An trên vai, cô bé đã lịm đi sau cú sốc điện từ, gương mặt tái nhợt như sáp.
"Chúng ta không thể chạy mãi được," Khoa thở dốc, đặt An xuống một đống thảm cũ. "Minh, cậu vừa nuốt cái thứ đó... cậu có sao không?"
Minh không trả lời. Cậu đang nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình. Những mạch máu lấp lánh ánh bạc đang bò lan lên tận cổ. Cậu nghe thấy những tiếng thì thầm. Hàng nghìn giọng nói vang lên cùng lúc trong đầu, kể về những bài toán chưa giải xong, những công thức hóa học dở dang và cả những tiếng khóc thầm trong đêm của những học sinh đã biến mất.
"Ai đó?" Linh đột ngột giơ chiếc đèn pin điện thoại lên.
Từ sau đống thùng gỗ mục nát, một bóng người gầy gò, xiêu vẹo bước ra. Hắn mặc một bộ đồ bảo hộ rách rưới, nửa khuôn mặt bị che phủ bởi một chiếc mặt nạ lọc khí cũ kỹ. Điều kinh khủng nhất là cánh tay trái của hắn hoàn toàn không có da thịt, chỉ là một cấu trúc xương được gia cố bằng những thanh thép và dây chun buộc tạm bợ.
"Đừng phí pin," giọng nói của gã đó khàn đặc, nghe như tiếng hai miếng giấy nhám chà vào nhau. "Ở đây, ánh sáng chỉ thu hút những con kền kền rác của Thầy Vinh thôi."
"Hải 'Lỗi'?" Minh thốt lên, cổ họng bỏng rát.
Gã đàn ông tháo chiếc mặt nạ, để lộ một gương mặt chằng chịt những vết sẹo lục giác. Một bên mắt của gã đã bị thay thế bằng một thấu kính camera rẻ tiền, liên tục xoay tròn để lấy nét.
"Cựu thủ khoa khóa 01, giờ là rác thải loại A," Hải cười khẩy, ánh nhìn dừng lại ở vết nứt trên lưng Minh. "Ồ, cậu em vừa nạp 'Mô-đun Thiên Chúa' của thằng nhóc Nam vào bụng à? Can đảm đấy. Hoặc là cực kỳ ngu ngốc."
Hải dẫn họ đi sâu vào trong nhà kho, nơi gã đã dựng lên một "pháo đài" nhỏ từ những linh kiện điện tử phế thải. Những màn hình CRT cũ kỹ nhấp nháy những dòng mã lỗi màu xanh lá cây.
"Hải, anh phải giúp chúng tôi," Linh lao tới, giọng khẩn thiết. "Bé An... em ấy đang bị đồng bộ hóa. Thầy Vinh đã mở cổng Cõi Trống ngay trong ký túc xá."
Hải im lặng một lúc, gã dùng cánh tay cơ khí của mình gắp một con chip cháy sém rồi ném vào lò sưởi tự chế. "Mở cổng sao? Lão già đó càng lúc càng mất kiên nhẫn rồi. Lão không muốn tạo ra thần nữa, lão muốn biến cả hòn đảo này thành một trạm phát tín hiệu khổng lồ cho 'Chúng Nó'."
"Chúng Nó là ai?" Khoa hỏi, tay siết chặt lấy vai An.
"Những tàn dư," Hải nói, ánh mắt thấu kính rực lên tia lửa đỏ. "Cõi Trống không hề trống rỗng. Đó là nơi chứa tất cả những tư duy quá tải, những thuật toán điên loạn mà não bộ con người không thể chứa nổi. Khi các học sinh Alpha 'tải' tri thức, họ đồng thời cũng mở cửa cho những thực thể đó bò vào. Thầy Vinh gọi đó là tiến hóa. Tôi gọi đó là ký sinh."
Hải bước tới chỗ Minh, dùng ngón tay kim loại lạnh ngắt chạm vào trán cậu. Một luồng dữ liệu thô bạo xẹt qua, khiến Minh đau đớn khuỵu xuống.
"Cậu em đang chứa Nam trong người," Hải thì thầm. "Nhưng Nam không chỉ là một cái răng. Cậu ta là chìa khóa của máy chủ trung tâm. Thầy Vinh cần cái chìa khóa đó để hoàn tất quá trình 'Giao thức cuối cùng'. Nếu cậu bị bắt, toàn bộ học sinh ở đây sẽ biến thành những cái vỏ rỗng, nhường chỗ cho lũ quái vật từ Cõi Trống tràn vào thực tại."
"Tôi phải làm gì?" Minh nghiến răng, cố ngăn những sợi dây bạc không đâm ra ngoài da thịt một lần nữa.
"Cậu phải đi vào trung tâm của Olympus," Hải chỉ tay về phía ngọn tháp ánh sáng đang rực rỡ giữa đảo. "Nhưng không phải với tư cách một học sinh. Cậu phải đi vào đó như một con virus. Tôi có một bộ giải mã có thể giúp Linh hack vào lớp bảo mật sinh học, nhưng nó cần một nguồn năng lượng lớn... và một vật tế."
Hải nhìn xuống cánh tay cơ khí của mình, rồi nhìn sang bé An. "Con bé đang bắt đầu tỏa ra sóng Alpha cực mạnh. Nếu chúng ta không ngăn chặn, trong vòng sáu tiếng nữa, não bộ của nó sẽ 'nở' và nó sẽ tự bò về phía Thầy Vinh như một con rối."
Bỗng nhiên, tiếng rè rè mà Linh hằng sợ hãi vang lên dữ dội trong tai nghe của cô. Nhưng lần này, nó không phát ra từ đầu các học sinh, mà phát ra từ chính những bức tường của nhà kho.
"Chúng đến rồi," Hải bình thản đeo lại chiếc mặt nạ lọc khí. "Lũ 'Dọn Dẹp'. Những học sinh Alpha đã mất hoàn toàn nhân tính, giờ chỉ còn là những cỗ máy săn lùng."
Từ những kẽ hở trên mái nhà kho, những sinh vật nhợt nhạt bắt đầu bò xuống. Chúng từng là con người, nhưng giờ đây tứ chi dài ngoằng, vặn vẹo như những con nhện. Miệng chúng bị khâu kín bằng những sợi dây cáp, và từ ngực chúng, những chiếc loa công suất lớn bắt đầu phát ra những bài kinh cầu hồn bằng mã nhị phân.
"Khoa, bảo vệ con bé! Linh, chuẩn bị máy tính!" Minh đứng dậy, đôi mắt đỏ thẫm rực sáng. Lần này, cậu không còn sợ hãi những sợi dây bạc trong người mình nữa. Cậu chấp nhận chúng. Cậu cần sức mạnh của quái vật để cứu lấy những người anh em của mình.
Trong bóng tối của nhà kho, trận chiến giữa những kẻ bị bỏ rơi và những vị thần giả tạo bắt đầu bùng nổ. Và ở đâu đó trong đống rác thải tri thức, linh hồn của Nam đang gào thét, chỉ dẫn cho Minh con đường dẫn tới trái tim của cơn ác mộng.