Ánh đèn pin từ chiếc điện thoại của Linh chao đảo khi những sinh vật "Dọn Dẹp" bắt đầu tràn xuống từ trần nhà kho. Tiếng loa phát ra mã nhị phân từ ngực chúng tạo nên một thứ âm thanh chói gắt, làm rung chuyển màng nhĩ và khiến những con chip chưa "nở" trong đầu nhóm Cá biệt bắt đầu co thắt đau đớn.
"Đừng nghe chúng!" Hải "Lỗi" hét lên, gã vớ lấy một chiếc bình xịt rác thải công nghiệp rồi phun một luồng khí đặc quánh về phía những kẻ săn lùng. "Tần số đó đang cố gắng ghi đè lên nhận thức của các em đấy!"
Minh quỵ xuống, đôi mắt đỏ thẫm của cậu dại đi. Chiếc răng của Nam mà cậu vừa nuốt đang phản ứng dữ dội. Một luồng xung điện cực mạnh bùng phát, nhưng thay vì đánh văng mọi người, nó kéo Minh vào một hố đen sâu thẳm ngay giữa tâm trí. Cảnh vật nhà kho tan biến, thay vào đó là một không gian xám xịt, vô tận, nơi không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ có những dòng dữ liệu trôi nổi như những dải lụa rách rưới.
Đây là Thế giới thứ ba. Cõi Trống.
Trong hư vô này, Minh thấy hàng vạn học sinh. Họ không có gương mặt, chỉ là những cái vỏ nhợt nhạt đang ngồi trên những chiếc ghế điện lơ lửng, đầu nối với những sợi dây cáp dài vô tận dẫn về một điểm tâm duy nhất. Họ đang lẩm nhẩm. Tiếng lẩm nhẩm của hàng triệu phép tính tạo thành một cơn bão âm thanh rì rầm kinh tởm.
"Minh... nhìn tớ này..."
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Minh quay lại và thấy Nam. Nhưng đó không còn là Nam mà cậu biết. Cơ thể Nam bị kéo căng ra, trong suốt như thủy tinh, để lộ toàn bộ hệ thống dây thần kinh đã bị biến thành các bảng mạch điện tử lấp lánh. Nam đang bị treo lơ lửng ngay trước một thực thể khổng lồ.
Thực thể đó không có hình dáng cố định. Nó là một khối đen kịt, được kết cấu từ hàng tỉ những mảnh ký ức vụn, những ý tưởng bị vứt bỏ và những nỗi đau không tên. Nó không có mặt, nhưng Minh cảm nhận được hàng triệu con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ bên trong khối đen đó.
"Nó... là gì?" Minh mấp máy môi, nhưng không có âm thanh nào phát ra trong không gian chân không này.
“Ta là tổng phổ của sự hoàn hảo,” một giọng nói vang vọng trực tiếp vào não bộ Minh. Nó không phải tiếng người, mà là sự tổng hợp của hàng vạn thuật toán. “Thầy Vinh chỉ là một kẻ đưa tin. Ta mới là đích đến. Hãy giao ra mã định danh của Nam, và ta sẽ cho em thấy chân lý mà bộ não thịt thà của em chưa bao giờ mơ tới.”
"Không bao giờ!" Minh hét lên trong tâm tưởng. Cậu thấy Nam đang run rẩy, một giọt nước mắt bằng dầu máy chảy xuống từ hốc mắt trống rỗng của bạn mình. Nam đang cố gắng đưa tay ra, ra hiệu cho Minh nhìn xuống phía dưới thực thể kia.
Dưới chân khối đen khổng lồ đó là một bể chứa khổng lồ chứa đầy một thứ dịch lỏng màu xanh neon. Trong đó, hàng nghìn bộ não người đang đập nhịp nhàng, được kết nối với nhau bằng những sợi dây vàng óng. Minh nhận ra đó chính là nguồn gốc của vi khuẩn nano trong nước trường Olympus.
Đây là một nông trại. Trường Olympus không tạo ra thần, nó đang nuôi cấy "thực phẩm tri thức" để nuôi dưỡng thực thể từ Cõi Trống này. Mỗi khi một học sinh Alpha "tải" dữ liệu, họ thực chất đang nộp linh hồn mình cho cái miệng không đáy này.
"Minh! Tỉnh lại đi!"
Tiếng của Khoa kéo Minh trở lại thực tại. Cậu mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên sàn nhà kho lạnh lẽo. Một con "Dọn Dẹp" đang đè lên người cậu, hàm răng kim loại của nó chỉ cách cổ họng cậu vài centimet. Khoa đang dùng hết sức bình sinh vật lộn để kéo con quái vật ra.
Hải "Lỗi" đang kích hoạt một thiết bị gây nhiễu điện từ cầm tay, tạo ra một hàng rào bảo vệ tạm thời. Linh thì đang điên cuồng gõ phím trên một chiếc máy tính cổ lỗ sĩ mà Hải vừa kết nối.
"Minh, tớ thấy nó rồi!" Linh hét lên, nước mắt giàn dụa. "Cõi Trống không phải là một chiều không gian khác, nó là một phân vùng ẩn trong máy chủ trung tâm của trường! Thầy Vinh đang dùng bộ não của các bạn học sinh làm ổ cứng đám mây để chứa cái thực thể đó!"
Minh bật dậy, đôi mắt đỏ rực rỡ hơn bao giờ hết. Cậu nắm lấy cánh tay của con "Dọn Dẹp" đang tấn công Khoa. Với một sức mạnh không tưởng, Minh bẻ gãy thanh sắt trong tay nó và cắm phập vào bộ loa trên ngực sinh vật đó. Tiếng mã nhị phân tắt lịm, thay vào đó là một tiếng thét điện tử chói tai trước khi nó đổ sụp xuống.
"Chúng ta phải đi," Minh nói, giọng nói giờ đây mang một uy lực đáng sợ. "Tớ đã thấy nó. Tớ đã thấy Nam. Cậu ấy không chỉ là chìa khóa, cậu ấy là lồng giam. Nam đang cố gắng giữ cái thứ đó không tràn ra ngoài thực tại hoàn toàn."
Hải "Lỗi" nhìn Minh, vẻ mặt gã hiện lên một sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi. "Cậu đã nhìn thấy Thực Thể Không Mặt? Và cậu vẫn chưa hóa điên?"
"Tôi đã chết một lần cùng với Nam rồi," Minh trả lời lạnh lùng. "Giờ là lúc bắt Thầy Vinh phải trả giá."
Bé An lúc này đột ngột mở mắt. Cô bé ngồi dậy, không hề có vẻ gì là sợ hãi hay yếu ớt. Cô bé nhìn về phía ngọn tháp trung tâm của Olympus, môi nở một nụ cười rùng rợn.
"Nó đang gọi em," An thì thầm. "Cha đang gọi tất cả chúng ta về nhà."
Khoa định ôm lấy em gái, nhưng Minh đã ngăn lại. Cậu biết, cuộc chiến này không còn là bảo vệ một cá nhân nữa. Nếu họ không phá hủy được máy chủ thịt khổng lồ kia, cả thế giới sẽ sớm trở thành một nhà kho chứa những ký ức rác thải như nơi này.
Hải "Lỗi" vác lên vai một khẩu súng xung điện tự chế, đưa cho Linh một chiếc USB bằng bạc. "Đây là virus 'Ký ức rác'. Nếu các em có thể cắm nó vào trái tim của máy chủ, nó sẽ gây ra một đợt tràn bộ nhớ khiến Cõi Trống sụp đổ. Nhưng hãy nhớ... nếu máy chủ chết, mọi bộ não đang kết nối với nó cũng sẽ..."
"Tôi biết," Minh cắt lời, ánh mắt dừng lại ở bé An và những sợi dây bạc đang bắt đầu bò ra từ đầu ngón tay cậu. "Tôi sẽ gánh chịu tội lỗi đó."
Nhóm Cá biệt bước ra khỏi nhà kho, hướng về phía ngọn tháp Olympus đang rực sáng như một ngọn hải đăng của quỷ dữ. Dưới chân họ, mặt đất rung chuyển. Cõi Trống đang bắt đầu xâm lấn vào thực tại.