MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 1: Nắng Tháng Chín

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 1: Nắng Tháng Chín

586 từ · ~3 phút đọc

Tôi luôn nghĩ rằng, nếu định mệnh không chọn tôi là một cây bút máy, có lẽ tôi đã muốn làm một hạt bụi. Một hạt bụi tự do bay nhảy trong nắng sớm của thành phố M này, đậu lên nhành hoa lan của mẹ Tiểu Vũ, hoặc chao liệng qua những con phố lát gạch xám đặc trưng trước khi nhẹ nhàng đáp xuống cửa sổ phòng cậu chủ.

Nhưng tôi là "Lão Mực". Đó là cái tên mà Anh Thước Kẻ đặt cho tôi vào một buổi chiều mưa tầm tã năm ngoái.

Thành phố M vào tháng Chín thường đón những cơn gió mang theo mùi của lá ngô đồng khô và chút hơi ẩm từ dòng sông chạy quanh nội đô. Trong căn phòng nhỏ ở tầng ba, tôi nằm lặng lẽ trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Đối với con người, chúng tôi chỉ là những vật dụng vô tri. Nhưng bạn biết đấy, khi màn đêm buông xuống hoặc khi căn phòng chỉ còn lại tiếng tích tắc của bác Đồng Hồ Treo Tường, chúng tôi lại bắt đầu kể cho nhau nghe về thế giới qua lăng kính của mình.

"Này Lão Mực, anh lại mơ mộng về những bài thơ tình của ông nội Tiểu Vũ rồi à?"

Tiếng Anh Thước Kẻ vang lên lạch cạch. Anh ta vừa bị Tiểu Vũ quăng mạnh lên bàn sau tiết Toán mệt mỏi. Anh Thước lúc nào cũng vậy, thẳng đuột và khô khan như chính hình thể của mình.

Tôi khẽ rung nhẹ phần ngòi bút còn vương chút mực xanh: "Tôi không mơ về thơ, tôi đang nhìn nắng. Cậu có thấy nắng hôm nay có màu giống như lọ mực vàng mà Tiểu Vũ mới được tặng không?"

Cô Bé Tẩy Trắng nằm ở góc hộp bút khẽ cựa mình, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió: "Nắng đẹp thế này, chắc hẳn tâm trạng của Tiểu Vũ hôm nay rất tốt. Cậu ấy vừa dùng tớ để xóa một vết mực lem trên trang vở nháp, tớ thấy cậu ấy mỉm cười."

Chúng tôi đều hiểu cái mỉm cười đó. Ở thế giới của đồ vật, hạnh phúc của chúng tôi giản đơn đến lạ lùng. Hạnh phúc là khi được sử dụng, được tận hiến cho những ước mơ của một đứa trẻ. Khi Tiểu Vũ viết một chữ "Nhẫn" thật đẹp, tôi cảm thấy dòng mực chảy qua thân mình như một dòng máu nóng hổi. Khi Anh Thước giúp cậu kẻ một đường thẳng tắp để phân chia ranh giới giữa "Đúng" và "Sai" trong bài toán, anh ấy cũng cảm thấy mình vĩ đại như một kỹ sư đại tài ở quảng trường thành phố.

Nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác thường.

Tiểu Vũ trở về nhà không vứt cặp sách xuống đất như mọi khi. Cậu đặt nó nhẹ nhàng lên ghế, rồi ngồi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Đôi mắt cậu bé 10 tuổi thường ngày trong veo như mặt hồ, nay lại có chút gợn sóng. Thành phố M ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng rao bán bánh bao nóng hổi vọng lên từ con hẻm nhỏ, nhưng trong căn phòng này, sự im lặng bắt đầu bao trùm.

Tôi, một cây bút máy già nua, chợt nhận ra rằng: đôi khi, nhiệm vụ của chúng tôi không chỉ là viết lên những con chữ, mà còn là giữ lại những nỗi buồn đang chực trào ra khỏi đôi mắt của người bạn nhỏ...