MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 2: KẺ MỚI ĐẾN

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 2: KẺ MỚI ĐẾN

807 từ · ~5 phút đọc

Thành phố M sáng nay thức dậy trong một làn sương mỏng như lụa. Qua ô cửa kính, tôi thấy những hàng liễu bên bờ kênh khẽ rũ mình, những hạt sương sớm đọng trên lá trông giống hệt như những giọt nước mắt của bầu trời, nhưng đó chắc chắn là những giọt nước mắt của niềm vui.

Mọi thứ trong phòng vẫn yên ả cho đến khi cánh cửa gỗ bật mở. Tiểu Vũ bước vào, tay ôm một vật gì đó to lớn và sặc sỡ. Đó là một gã Cặp Da Mới. Gã có màu xanh của bầu trời mùa hè, những chiếc khóa kéo bằng đồng sáng loáng và cái bụng phồng lên trông rất hách dịch.

Cái cách Tiểu Vũ đặt gã xuống ghế khiến chúng tôi – những cư dân cũ trên bàn học – cảm thấy một chút chạnh lòng. Tiểu Vũ chưa bao giờ nhìn tôi lâu đến thế trong sáng nay. Cậu ấy mải mê ngắm nghía những ngăn khóa của gã Cặp Mới, rồi cẩn thận xếp sách vở vào bụng gã.

Khi Tiểu Vũ đã đi học và căn phòng chỉ còn lại tiếng rung của những phân tử nắng, gã Cặp Mới bắt đầu lên tiếng. Giọng gã ồm ồm và mang đầy vẻ tự mãn của một kẻ vừa bước ra từ tủ kính của cửa hàng bách hóa trung tâm thành phố M.

"Chào các vị! Từ nay tôi sẽ là người phụ trách việc vận chuyển. Nhìn bộ da của tôi xem, nó chống thấm nước đấy! Còn các vị... ồ, Lão Mực kia, anh có vẻ sắp hết thời rồi nhỉ?"

Anh Thước Kẻ Nhôm, vốn là người nóng tính nhất hội, liền bật dậy khỏi mặt bàn: "Này anh bạn mới, ở đây chúng tôi không đo giá trị bằng độ bóng của lớp da. Chúng tôi đo bằng những vết xước của thời gian và những trang vở mà chúng tôi đã cùng Tiểu Vũ đi qua."

Gã Cặp Mới cười khẩy, âm thanh nghe như tiếng nhựa cứng va vào nhau: "Thời gian? Thời gian chỉ làm các người cũ kỹ và lỗi thời thôi. Hãy nhìn những ngăn chứa của tôi đây, chúng có thể đựng cả một thế giới. Còn các người, chỉ là những mảnh vụn vặt bám theo tôi."

Tôi im lặng. Ở tuổi của tôi, người ta không còn muốn tranh cãi về việc ai quan trọng hơn ai. Tôi chỉ cảm thấy thương cho gã. Gã chưa hiểu rằng, cái bụng phồng kia nếu không có những cuốn sách cũ kỹ, không có những bài kiểm tra điểm kém giấu kín ở ngăn trong cùng, hay không có mẩu giấy nháp đầy những nét vẽ nguệch ngoạc của Tiểu Vũ, thì gã cũng chỉ là một cái túi rỗng tuếch.

Cô Bé Tẩy Trắng nhỏ nhẹ: "Anh Cặp ơi, anh có biết là hôm qua Tiểu Vũ đã khóc không? Cậu ấy bị điểm kém môn Toán. Nếu anh ở đó, anh sẽ làm gì?"

Gã Cặp Mới ngẩn ra một chút, rồi lại vênh mặt: "Tôi sẽ che giấu những điểm kém đó trong ngăn khóa bảo mật của mình. Tôi sẽ làm cho cậu ấy trông thật hoàn hảo khi bước vào trường!"

Tôi khẽ thở dài. Đó chính là sự khác biệt. Gã muốn che giấu, còn chúng tôi muốn cùng cậu ấy vượt qua. Tôi nhớ những lúc Tiểu Vũ buồn, cậu ấy thường cầm tôi trên tay, xoay nhẹ lớp vỏ nhựa đã mòn. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay cậu truyền sang tôi, và tôi biết mình đang là một điểm tựa, dù là nhỏ bé nhất.

Buổi chiều hôm đó, Tiểu Vũ đi học về với gương mặt đầy mồ hôi. Cậu quăng chiếc Cặp Mới lên giường. Một chiếc khóa của gã bị kẹt do Tiểu Vũ kéo quá mạnh trong lúc vội vàng. Gã Cặp Mới rên rỉ, vẻ kiêu ngạo biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn.

"Ôi trời ơi, nhan sắc của tôi! Cái khóa của tôi bị thương rồi!"

Anh Thước Kẻ, dù vừa mới cãi nhau, cũng không nỡ nhìn người khác gặp nạn. Anh khẽ nghiêng mình, dùng cái đầu nhọn của mình để lách vào khe khóa bị kẹt, giúp gã Cặp Mới giải tỏa cơn đau.

"Đấy thấy chưa," Anh Thước vừa làm vừa nói, "Ở thành phố M này, nếu không dựa vào nhau mà sống, thì dù có đẹp đến mấy anh cũng sẽ sớm bị bỏ rơi thôi."

Ngày hôm đó kết thúc bằng một bài học im lặng cho gã Cặp Mới. Gã bắt đầu hiểu rằng, mỗi món đồ trong căn phòng này đều có một câu chuyện riêng, và vinh quang không nằm ở lớp vỏ bóng loáng, mà nằm ở sự tận tụy trong những điều bình thường nhất.