Tiểu Vũ có một nỗi sợ. Đó không phải là sợ bóng tối, cũng không phải sợ những con sâu róm trong công viên thành phố M. Cậu sợ phải đứng trước lớp để đọc bài.
Sáng thứ Tư, khi nắng bắt đầu len qua kẽ lá ngô đồng, tôi thấy đôi bàn tay Tiểu Vũ run rẩy khi cầm lấy tôi để ghi chú vào cuốn sổ tay. Những nét mực của tôi hôm nay không còn thanh thoát. Chúng ngoằn ngoèo, đứt quãng, giống như tâm trạng của cậu chủ lúc này.
"Đừng sợ, Tiểu Vũ," tôi thầm thì qua lớp vỏ, dù biết cậu chẳng thể nghe thấy bằng tai. "Tôi sẽ giữ cho những ý nghĩ của cậu không bị rơi rớt."
Trong hộp bút, không khí cũng trở nên căng thẳng. Cô Bé Tẩy Trắng cứ lăn qua lăn lại, lo lắng đến mức suýt chút nữa rơi xuống đất. Cô biết rằng nếu Tiểu Vũ viết sai vì run, cô sẽ phải làm việc rất vất vả để xóa đi nỗi mặc cảm đó.
Gã Cặp Mới sau bài học hôm trước đã trở nên điềm đạm hơn. Gã cố gắng giữ cho những cuốn sách nằm thật phẳng phiu, như thể đó là cách duy nhất gã có thể cổ vũ Tiểu Vũ.
Khi đến trường, tôi nằm im trong ngăn kéo bàn học. Qua kẽ hở, tôi quan sát thấy cô giáo gọi tên Tiểu Vũ. Cậu đứng dậy, đôi chân như không còn sức lực. Cả lớp im phăng phắc. Thành phố M ngoài cửa sổ trường học vẫn nhộn nhịp, nhưng trong căn phòng này, thời gian như ngưng đọng.
Tiểu Vũ mở cuốn sổ tay ra. Cậu nhìn vào những dòng chữ mà tôi và cậu đã cùng nhau viết tối qua. Có những chữ bị nhòe đi vì mồ hôi tay, nhưng đó lại là những chữ "sống" nhất. Cậu bắt đầu đọc. Giọng cậu nhỏ xíu, như tiếng muỗi kêu.
"Lớn lên một chút đi, Vũ ơi!" - Anh Thước Kẻ lẩm bẩm trong hộp bút.
Lạ thay, khi Tiểu Vũ chạm tay vào thân hình tôi đang nằm trong hộp bút để tìm sự trấn tĩnh, cậu dường như nhớ lại những lúc chúng tôi cùng nhau thức khuya. Cậu nhớ lại cảm giác tôi lướt trên giấy, bền bỉ và không bao giờ bỏ cuộc dù mực có đôi khi tắc nghẽn.
Cậu hít một hơi thật sâu. Giọng đọc của cậu dần rõ ràng hơn, vang hơn. Cậu kể về con phố nơi mình sống, về những người bán hàng rong thân thiện và về những người bạn nhỏ vô tri nhưng luôn đồng hành.
Khi cậu ngồi xuống, cả lớp vỗ tay. Tôi cảm thấy một sự rung động kỳ diệu lan tỏa khắp cơ thể mình. Đó là niềm tự hào của một người thầy khi thấy trò mình khôn lớn, hay đúng hơn, là niềm vui của một món đồ vật khi thấy chủ nhân của mình trưởng thành hơn một chút qua từng con chữ.
Buổi tối hôm đó, khi về nhà, Tiểu Vũ đã dùng tôi để viết một dòng nhật ký thật to: "Hôm nay mình đã làm được!". Dòng mực xanh thắm, rạng rỡ dưới ánh đèn bàn. Tôi biết, từ nay về sau, những con chữ của tôi sẽ không còn run rẩy nữa.