MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 4: KHÚC CA CỦA CÔ BÉ TẨY

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 4: KHÚC CA CỦA CÔ BÉ TẨY

618 từ · ~4 phút đọc

Trong thế giới của chúng tôi, Cô Bé Tẩy Trắng là người có tâm hồn thánh thiện nhất. Cô không bao giờ đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Công việc của cô là xóa đi những sai lầm, và mỗi lần cô làm thế, thân thể cô lại mòn đi một ít.

"Chị không thấy buồn sao?" Tôi hỏi khi thấy cô bé vừa hoàn thành một "sứ mệnh" lớn trên bản đồ địa lý của Tiểu Vũ. "Chị đang biến mất đấy."

Cô Bé Tẩy mỉm cười, nụ cười của cô thơm mùi hương nhài dịu nhẹ: "Lão Mực ơi, nếu sự biến mất của em có thể giúp Tiểu Vũ có một khởi đầu mới sạch sẽ hơn, thì đó chẳng phải là một điều tuyệt vời sao? Ai cũng cần một cơ hội để sửa sai mà."

Cuộc sống thường nhật của chúng tôi cứ thế trôi qua. Sáng đi học, chiều về nhà, tối lại cùng nhau dưới ánh đèn. Thành phố M bắt đầu chuyển sang những ngày cuối thu. Gió thổi mạnh hơn, và những đồ vật trong phòng bắt đầu xích lại gần nhau để tìm hơi ấm.

Nhưng một ngày kia, một biến cố nhỏ đã xảy ra.

Tiểu Vũ mang một người bạn mới về nhà sau giờ học. Cậu bạn tên Minh, một cậu bé hiếu động với đôi bàn tay lúc nào cũng lấm lem. Minh mượn Cô Bé Tẩy để xóa một bức tranh vẽ dở. Nhưng thay vì dùng nhẹ nhàng, Minh lại dùng cô để chà xát thật mạnh, rồi sau đó... cậu bỏ cô vào túi áo khoác của mình thay vì trả lại vào hộp bút.

Chúng tôi sững sờ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Gã Cặp Mới cố gắng mở rộng miệng ngăn kéo để "hô hoán" nhưng không thể. Anh Thước Kẻ cố tình trượt xuống sàn để gây tiếng động, nhưng Tiểu Vũ và Minh đã mải mê chạy ra sân chơi bóng.

Căn phòng bỗng chốc trở nên vắng lặng lạ thường. Thiếu đi mùi hương nhài quen thuộc, thiếu đi bóng dáng nhỏ nhắn màu trắng hay nằm e ấp góc hộp bút, chúng tôi cảm thấy như một phần linh hồn của mình đã bị đánh cắp.

"Chúng ta phải làm gì đó!" Anh Thước Kẻ kêu lên, giọng đầy lo lắng.

"Nhưng chúng ta là đồ vật," Gã Từ Điển Dày Cộp trên giá sách lên tiếng bằng giọng trầm buồn. "Chúng ta không thể tự đi tìm cô ấy. Chúng ta chỉ có thể chờ đợi định mệnh."

Tôi nhìn ra cửa sổ. Thành phố M đang lên đèn. Những ánh đèn vàng vọt lung linh như những lời hứa mong manh. Tôi thầm cầu nguyện cho Cô Bé Tẩy. Ở trong cái túi áo khoác tối om kia, chắc hẳn cô đang sợ lắm. Hoặc có lẽ, cô vẫn đang mỉm cười, tự hỏi liệu mình có giúp ích gì được cho người bạn mới kia không.

Sự thất lạc luôn mang đến một nỗi buồn dịu vợi. Nó dạy chúng ta rằng những thứ vẫn luôn hiện hữu bên cạnh, đôi khi ta coi đó là điều hiển nhiên, cho đến khi nó biến mất. Đêm đó, lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mực trong người mình lạnh ngắt. Tôi nhớ Cô Bé Tẩy, nhớ cái cách cô luôn sẵn sàng xóa đi những lỗi sai của tôi khi tôi lỡ tay làm vấy mực ra trang giấy.

Thành phố M chìm vào giấc ngủ, nhưng những cư dân trong chiếc cặp xanh thì không. Chúng tôi bắt đầu một đêm dài lo âu, khởi đầu cho một cuộc tìm kiếm mà chúng tôi chưa biết sẽ dẫn về đâu...