MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 5: BÀI KIỂM TRA BỊ BỎ QUÊN

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 5: BÀI KIỂM TRA BỊ BỎ QUÊN

767 từ · ~4 phút đọc

Thành phố M bước vào những ngày mưa dầm dề. Mưa ở đây không ồn ào như những cơn mưa rào mùa hạ, nó cứ rỉ rả, giăng mắc một lớp màn xám xịt lên những mái nhà cổ kính. Tiếng mưa rơi trên mái tôn phòng Tiểu Vũ nghe như tiếng những ngón tay gầy guộc đang gõ nhịp trên phím đàn dương cầm.

Trong căn phòng, không khí có chút ẩm ướt và nặng nề. Kể từ khi Cô Bé Tẩy Trắng mất tích trong túi áo của Minh, hộp bút trở nên trống trải lạ thường. Tôi nằm im lìm, cảm thấy mình như một kẻ độc hành trên mặt giấy. Không có cô ấy, mỗi vết mực tôi lỡ tay làm lem đều trở thành một nỗi ám ảnh vĩnh viễn.

Sáng nay, Tiểu Vũ có bài kiểm tra học kỳ môn Văn. Cậu ấy dậy từ sớm, gương mặt lộ rõ vẻ lo âu. Cậu kiểm tra lại hộp bút, ánh mắt khựng lại ở vị trí trống nơi Cô Bé Tẩy thường nằm. Tôi thấy cậu thở dài một tiếng thật khẽ, rồi vội vã kéo khóa gã Cặp Mới để lên đường.

Gã Cặp Da hôm nay cũng không còn vẻ hống hách. Gã cố gắng giữ cho mình thật phẳng để bảo vệ những tờ giấy thi trắng muốt bên trong. "Này Lão Mực," gã thì thầm khi Tiểu Vũ đang chạy trên con đường lát đá dẫn đến trường, "Tôi cảm thấy trong lòng mình có một ngăn bị trống. Hóa ra, khi thiếu đi một người bạn, dù bụng có đầy sách vở thì vẫn thấy rỗng tuếch."

Tôi không trả lời, chỉ thầm cảm ơn gã vì đã hiểu ra điều đó.

Trường học hiện ra trong làn mưa mờ ảo. Khi bài thi bắt đầu, Tiểu Vũ cầm lấy tôi. Tay cậu lạnh ngắt. Tôi cố gắng truyền chút hơi ấm ít ỏi từ lớp vỏ nhựa của mình sang những ngón tay gầy gò ấy. Đề bài hôm nay là: "Tả một món đồ vật mà em yêu quý nhất."

Tiểu Vũ khựng lại. Cậu nhìn tôi, rồi nhìn vào ngăn cặp đang để mở. Tôi thấy ngòi bút của mình run lên. Cậu bắt đầu viết. Cậu không tả những món đồ chơi đắt tiền, cậu tả về tôi – một cây bút máy cũ kỹ được ông nội tặng, tả về anh Thước Kẻ hay càm ràm và cả về Cô Bé Tẩy đã mất tích.

Càng viết, nét chữ càng thanh thoát. Tôi cảm giác như mình đang khiêu vũ trên mặt giấy. Mực chảy đều, đậm đà và ấm áp. Nhưng rồi, ở đoạn kết, vì quá xúc động, Tiểu Vũ đã viết sai một từ quan trọng. Cậu định viết "trân trọng" nhưng lại thành "trân trọng g". Một lỗi chính tả nhỏ thôi, nhưng trong một bài thi Văn quan trọng, nó giống như một vết sẹo trên khuôn mặt đẹp.

Theo thói quen, Tiểu Vũ quờ tay tìm Cô Bé Tẩy. Nhưng bàn tay cậu chỉ chạm vào mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Cậu bàng hoàng nhận ra cô ấy không còn ở đó. Ánh mắt Tiểu Vũ thoáng hiện lên sự tuyệt vọng. Cậu nhìn đồng hồ, chỉ còn 2 phút nữa là hết giờ.

Lúc đó, Anh Thước Kẻ Nhôm quyết định hành động. Anh không thể xóa chữ, nhưng anh có thể giúp. Anh cố tình trượt mạnh trong hộp bút, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc khiến Tiểu Vũ giật mình chú ý. Bên cạnh anh Thước là một mẩu tẩy cũ nát, bé xíu như hạt đậu mà Tiểu Vũ đã bỏ quên từ lâu trong góc kẹt của hộp bút.

Tiểu Vũ vội vàng cầm lấy mẩu tẩy đó. Nó không thơm hương nhài như Cô Bé Tẩy Trắng, nó cứng và bám đầy bụi, nhưng nó đã cứu cậu. Vết mực sai được chà đi, dù không sạch hoàn toàn nhưng đủ để cậu viết đè chữ đúng lên trên.

Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, Tiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm. Cậu cất chúng tôi vào cặp với một sự nâng niu mà trước đây tôi chưa từng thấy.

Chiều hôm đó, trên đường về, mưa đã tạnh. Một dải cầu vồng nhạt nhòa hiện ra phía chân trời thành phố M. Tôi nhận ra rằng, trong gian khó, những thứ cũ kỹ và bị bỏ quên đôi khi lại là cứu cánh duy nhất. Và quan trọng hơn, Tiểu Vũ đã bắt đầu học được cách trân trọng những mảnh vụn vặt nhất của cuộc đời mình.