MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 6: CHIẾC ĐÈN BÀN THỨC KHUYA

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 6: CHIẾC ĐÈN BÀN THỨC KHUYA

705 từ · ~4 phút đọc

Nếu có ai đó ở thành phố M này biết nhiều bí mật nhất về Tiểu Vũ, thì đó không phải là tôi, mà là bác Đèn Bàn. Bác là một chiếc đèn có thân bằng sắt sơn xanh rêu, kiểu dáng từ những thập niên trước, đứng sừng sững ở góc bàn như một người lính gác già tận tụy.

Đêm nay, bác Đèn Bàn lại tỏa ra luồng ánh sáng vàng ấm áp. Tiểu Vũ đang mải mê với đống bài tập Toán nâng cao. Thành phố M về đêm rất tĩnh lặng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng còi tàu hỏa từ ga trung tâm vọng lại, nghe xa xăm và buồn bã.

"Bác Đèn ơi," tôi khẽ gọi khi thấy bác có vẻ hơi rung rinh vì bóng điện đã cũ. "Bác có mệt không khi cứ phải đứng thẳng thế kia suốt đêm?"

Bác Đèn Bàn hắng giọng, âm thanh nghe như tiếng dây điện cũ cọ xát: "Mệt chứ, Lão Mực. Nhưng nếu bác tắt đi, Tiểu Vũ sẽ phải lần mò trong bóng tối. Mà cháu biết đấy, nỗi sợ lớn nhất của trẻ con không phải là bóng tối, mà là sự cô đơn trong bóng tối."

Tôi lặng im ngẫm nghĩ. Bác Đèn nói đúng. Ánh sáng của bác không chỉ giúp Tiểu Vũ nhìn rõ mặt chữ, mà còn là một vòng tay ấm áp bao bọc lấy cậu bé giữa căn phòng mênh mông đêm vắng.

Bỗng nhiên, Tiểu Vũ gục đầu xuống bàn. Cậu ấy đã quá mệt sau một ngày dài ở trường và những bài thi căng thẳng. Hơi thở của cậu đều đặn, đôi vai khẽ phập phồng.

Trong không gian yên tĩnh ấy, chúng tôi bắt đầu một cuộc hội quân nhỏ trên mặt bàn.

"Này, chúng ta phải làm gì đây?" Anh Thước Kẻ lo lắng. "Nếu cậu ấy ngủ quên thế này, sáng mai sẽ bị đau cổ, và quan trọng là bác Đèn sẽ bị cháy bóng mất."

Gã Cặp Da, giờ đây đã thực sự là một thành viên của gia đình, lên tiếng: "Tôi có thể ngả mình ra để làm gối cho cậu ấy, nhưng tôi sợ những chiếc khóa kéo sẽ làm đau mặt Tiểu Vũ."

Lúc này, bác Đèn Bàn lên tiếng, giọng bác thấp xuống nhưng đầy uy lực: "Mọi người đừng lo. Bác sẽ giảm độ sáng xuống một chút, đủ để không làm cậu ấy chói mắt nhưng vẫn giữ được hơi ấm. Còn Lão Mực, cháu hãy nằm sát vào tay cậu ấy, để khi cậu ấy khẽ cử động, cảm giác chạm vào cháu sẽ nhắc cậu ấy về những bài tập còn dở dang."

Chúng tôi làm theo lời bác. Tôi nhích lại gần bàn tay đang buông thõng của Tiểu Vũ. Lớp vỏ nhựa của tôi chạm vào làn da mịn màng của cậu. Tôi cảm nhận được nhịp mạch đập chậm rãi, bình yên.

Trong giấc mơ của Tiểu Vũ, có lẽ cậu đang chạy nhảy trên những cánh đồng ngô đồng của thành phố M, nơi không có bài thi, không có sự mất tích của Cô Bé Tẩy. Cậu mỉm cười trong giấc ngủ. Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cậu – có lẽ là dư âm của nỗi nhớ về người ông đã tặng tôi cho cậu.

Bác Đèn Bàn vẫn kiên trì tỏa sáng. Ánh sáng vàng dịu ấy như một lời ru không lời, vỗ về tâm hồn đứa trẻ. Tôi nhận ra rằng, sự hy sinh thầm lặng của bác Đèn cũng giống như tình yêu của cha mẹ Tiểu Vũ vậy. Họ luôn ở đó, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ cháy hết mình để soi đường cho cậu.

Gần sáng, khi ánh bình minh đầu tiên chạm vào ô cửa sổ, Tiểu Vũ choàng tỉnh. Cậu ngơ ngác nhìn xung quanh, rồi nhìn thấy tôi vẫn nằm nguyên trong tay mình. Cậu mỉm cười, tắt bác Đèn Bàn và vươn vai thật dài.

"Cảm ơn mọi người nhé," cậu thì thầm.

Bác Đèn Bàn tắt lịm, thân sắt vẫn còn hơi nóng. Bác bước vào giấc ngủ ban ngày của mình với niềm tự hào của một kẻ đã hoàn thành sứ mệnh canh giữ những giấc mơ.