MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 7: LỜI TỰ TRỌNG

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 7: LỜI TỰ TRỌNG

702 từ · ~4 phút đọc

Trong thế giới đồ vật, Anh Thước Kẻ Nhôm là người tự trọng nhất. Với anh, một đường kẻ không thẳng là một sự sỉ nhục, và một lời nói dối là một vết rỉ sét không bao giờ lau sạch được.

Mọi chuyện bắt đầu vào tiết Toán sáng thứ Sáu. Cả lớp đang làm bài thực hành đo đạc. Minh – cậu bạn đã "cầm nhầm" Cô Bé Tẩy – hôm nay lại quên mang thước. Cậu ấy quay sang mượn Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ do dự. Cậu biết Minh vốn cẩu thả. Nhưng bản tính hiền lành khiến cậu không thể từ chối. Cậu đưa Anh Thước Kẻ cho Minh, không quên dặn dò: "Cậu giữ cẩn thận nhé, tớ quý nó lắm."

Minh gật đầu lẹ lảng rồi giật lấy anh Thước. Ở trong tay Minh, anh Thước Kẻ cảm thấy kinh hoàng. Tay Minh đầy mồ hôi và cả vết dầu mỡ từ chiếc bánh bao ăn sáng. Minh dùng anh Thước để gạt những mẩu vụn trên bàn, rồi thậm chí còn dùng anh để... gãi lưng.

"Thật là quá đáng!" Anh Thước Kẻ gào lên trong câm lặng. "Tôi là công cụ của tri thức, không phải là cái que gãi lưng!"

Nhưng điều tồi tệ nhất vẫn chưa đến. Trong lúc đùa nghịch với một bạn khác, Minh đã làm anh Thước rơi xuống đất. Một bạn học vô tình giẫm lên. Một tiếng "rắc" nhỏ vang lên. Anh Thước không gãy, nhưng anh bị cong đi một đoạn ở giữa.

Khi Minh trả lại anh Thước cho Tiểu Vũ, cậu ấy chỉ nói gọn lỏn: "Của cậu này, hơi bị méo một tí, không sao đâu nhỉ?"

Tiểu Vũ cầm anh Thước lên. Đôi mắt cậu đỏ hoe. Cậu không mắng Minh, cậu chỉ lặng lẽ cất anh Thước vào cặp. Nhưng tôi biết, lòng cậu đang đau như cắt.

Về đến nhà, Tiểu Vũ đặt anh Thước lên bàn. Anh Thước Kẻ Nhôm giờ đây trông thật tội nghiệp. Một đường thẳng kiêu hãnh ngày nào giờ đã có một nếp gãy ở giữa. Anh nằm im, không buồn nói chuyện với ai. Anh cảm thấy mình đã trở nên phế thải. Một cây thước cong thì còn kẻ được cho ai nữa?

"Đừng buồn mà, anh Thước," Cô Bé Tẩy (đúng ra là mẩu tẩy cũ) an ủi.

"Mọi người đừng nhìn tôi," Anh Thước nấc lên. "Tôi không còn là mình nữa rồi. Tôi là một kẻ thất bại."

Tiểu Vũ không bỏ cuộc. Cậu lấy một chiếc khăn mềm, lau sạch những vết bẩn trên thân anh Thước. Sau đó, cậu đặt anh lên một mặt phẳng, dùng một vật nặng đè lên, hy vọng áp lực sẽ làm anh thẳng lại.

Cả đêm đó, chúng tôi đứng canh chừng anh Thước. Gã Cặp Da còn cố gắng nhích lại gần để dùng sức nặng của mình hỗ trợ. Tôi thấy Tiểu Vũ thức khuya hơn thường lệ, cậu ấy cứ chốc chốc lại kiểm tra xem anh Thước đã đỡ hơn chưa.

Sáng hôm sau, khi Tiểu Vũ nhấc vật nặng ra, anh Thước đã thẳng lại được phần nào, dù vẫn còn một vết lằn mờ ở chỗ bị giẫm. Tiểu Vũ dùng anh kẻ một đường thử vào vở. Đường kẻ vẫn thẳng, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một nhịp hẫng rất nhỏ.

Tiểu Vũ vuốt ve vết lằn đó rồi nói khẽ: "Không sao đâu, anh vẫn là cây thước tốt nhất của tớ. Vết sẹo này chỉ chứng tỏ anh đã cùng tớ trải qua những ngày khó khăn thôi."

Anh Thước Kẻ Nhôm bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng. Anh nhận ra rằng, giá trị của mình không nằm ở sự hoàn hảo tuyệt đối, mà nằm ở chỗ người chủ có trân trọng những khiếm khuyết của mình hay không. Ở thành phố M này, cái gì cũng có thể cũ đi, có thể hư hỏng, nhưng tình cảm chân thành thì luôn có khả năng chữa lành mọi vết thương.

Từ ngày đó, Anh Thước Kẻ không còn hống hách nữa. Anh trở nên khiêm nhường hơn, và mỗi đường kẻ của anh từ đó về sau đều mang một sức nặng của sự thấu hiểu.