MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 8: BÍ MẬT CỦA GÃ CẶP DA

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 8: BÍ MẬT CỦA GÃ CẶP DA

709 từ · ~4 phút đọc

Thành phố M những ngày này bỗng trở nên đỏng đảnh. Buổi sáng trời còn xanh ngắt như màu mực mới bơm, vậy mà đến chiều, những đám mây xám xịt từ phía dòng sông đã kéo về, che kín cả những ngọn tháp cổ.

Trong ngăn cặp xanh, gã Cặp Da Mới dạo này bỗng trở nên lầm lì. Không còn những lời khoe khoang về lớp da chống thấm hay những chiếc khóa kéo sáng loáng, gã thường xuyên im lặng, lắng nghe tiếng nhịp tim của Tiểu Vũ mỗi khi cậu đeo gã trên vai. Tôi để ý thấy gã có một ngăn khóa nhỏ bí mật ở phía sát lưng, nơi mà ngay cả tôi – "Lão Mực" – cũng chưa bao giờ được biết bên trong chứa đựng điều gì.

"Này anh Cặp," tôi khẽ hỏi vào một buổi chiều khi Tiểu Vũ đang mải mê đá cầu cùng bạn bè dưới sân trường. "Có chuyện gì khiến anh ưu tư thế? Trông anh có vẻ nặng nề hơn mọi ngày."

Gã Cặp Da thở dài, tiếng lớp vải dù bên trong sột soạt: "Lão Mực này, anh có bao giờ cảm thấy mình đang mang vác một trách nhiệm quá lớn không? Tôi không chỉ mang sách vở, tôi đang mang cả những hy vọng của mẹ Tiểu Vũ và cả những nỗi sợ thầm kín của cậu ấy."

Hóa ra, trong ngăn khóa bí mật kia không phải là vàng bạc hay những món đồ xa xỉ. Đó là một bức thư mời họp phụ huynh mà Tiểu Vũ đã giấu nhẹm suốt ba ngày nay. Điểm số môn Toán của cậu vẫn chưa khá lên, và cậu bé mười tuổi ấy đang run rẩy trước ý nghĩ phải đối mặt với sự thất vọng của mẹ.

"Tôi cảm thấy mình giống như một kẻ đồng lõa," gã Cặp Da nức nở. "Tôi giữ bí mật này cho cậu ấy, nhưng mỗi bước chân cậu ấy bước đi, tôi đều thấy nó nặng nề hơn. Tôi che giấu bức thư, nhưng tôi không che giấu được nỗi buồn đang gặm nhấm tâm hồn Tiểu Vũ."

Anh Thước Kẻ Nhôm, người luôn coi trọng sự thẳng thắn, liền lên tiếng: "Giấu giếm không phải là cách bảo vệ tốt nhất, anh bạn ạ. Một đường thẳng dù có đau đớn vẫn tốt hơn một đường cong dối trá."

Nhưng gã Cặp Da vẫn kiên định với sự im lặng của mình. Gã muốn làm một pháo đài vững chắc nhất cho Tiểu Vũ. Gã thà chịu đựng sự cắn rứt của một "kẻ che giấu" còn hơn nhìn thấy cậu chủ nhỏ của mình phải rơi nước mắt.

Đêm đó, dưới ánh đèn bàn của bác Đèn già, tôi thấy Tiểu Vũ mở ngăn khóa bí mật ra. Cậu vuốt ve tờ giấy mời, đôi mắt hoe đỏ. Thành phố M ngoài kia đã ngủ say, nhưng nỗi lo âu vẫn thức thao thức trong căn phòng nhỏ. Cậu bé nhìn vào gã Cặp Da, như thể đang tìm kiếm một lời khuyên.

Và rồi, gã Cặp Da đã làm một việc mà tất cả chúng tôi đều kinh ngạc. Gã không nói được tiếng người, nhưng gã đã cố tình làm kẹt chiếc khóa của ngăn chứa đó ngay khi Tiểu Vũ định đóng lại. Cậu bé loay hoay mãi không thể kéo khóa lên được. Sự cố ấy buộc Tiểu Vũ phải mang chiếc cặp ra nhờ mẹ sửa vào sáng hôm sau.

Khi mẹ Tiểu Vũ cầm lấy chiếc cặp, tờ giấy mời họp phụ huynh vô tình rơi ra. Thời gian như ngừng lại. Chúng tôi nín thở. Nhưng thay vì những lời mắng mỏ, mẹ cậu chỉ lặng lẽ nhặt tờ giấy lên, nhìn vào đôi mắt đang run rẩy của con trai rồi ôm cậu vào lòng.

"Mẹ biết rồi, Vũ à. Đừng sợ, chúng ta sẽ cùng cố gắng."

Gã Cặp Da lúc đó bỗng nhiên để cho chiếc khóa trơn tru trở lại. Gã nhìn tôi, một cái nhìn nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Gã đã hiểu rằng, đôi khi sự bảo vệ tốt nhất không phải là che giấu, mà là tạo ra một cơ hội để sự thật được nói ra bằng tình yêu thương.