MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 9: KHI NHỮNG NGƯỜI BẠN CÙNG LÊN TIẾNG

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 9: KHI NHỮNG NGƯỜI BẠN CÙNG LÊN TIẾNG

643 từ · ~4 phút đọc

Cơn bão số 4 đổ bộ vào thành phố M mang theo những luồng gió rít qua khe cửa nghe rợn người. Trường học thông báo nghỉ, và Tiểu Vũ được ở nhà một mình vì bố mẹ đều phải đi làm sớm.

Đó là một ngày buồn chán với một đứa trẻ, nhưng lại là một ngày sôi động với cư dân trên bàn học. Chúng tôi quyết định tổ chức một "buổi họp đại hội" để tìm cách giúp Tiểu Vũ vượt qua nỗi sợ thuyết trình về bài tập nhóm sắp tới.

"Cậu ấy rất nhát," Anh Thước Kẻ nhận xét. "Mỗi lần đứng lên là đôi chân cậu ấy cứ như muốn quỵ xuống."

"Đó là vì cậu ấy thiếu sự tự tin," Gã Từ Điển Dày Cộp trên giá sách đẩy gọng kính tưởng tượng của mình lên. "Trong tiếng Trung, 'tự tin' (自信) có nghĩa là tin vào chính mình. Nhưng muốn tin vào mình, trước hết phải có một điểm tựa."

Tôi, "Lão Mực", nhìn vào ngòi bút đã mòn của mình. Tôi nhớ về những ngày còn ở trong tiệm văn phòng phẩm cũ kỹ giữa lòng thành phố M, mong chờ một bàn tay ấm áp đến đón đi. Tôi nói: "Chúng ta chính là điểm tựa đó. Mỗi khi cậu ấy cầm tôi, tôi sẽ giữ cho dòng mực thật êm để cậu ấy không phải lo về nét chữ. Anh Thước hãy giữ cho các bảng biểu thật ngay ngắn. Còn anh Cặp, anh hãy đứng vững trên bàn học như một bức tường thành bảo vệ."

Thế là, suốt cả buổi chiều mưa gió, Tiểu Vũ tập thuyết trình trước mặt chúng tôi. Cậu bé đặt gã Cặp Da lên ghế đối diện đóng vai "khán giả khó tính". Cậu cầm tôi trên tay như một chiếc gậy chỉ huy.

Ban đầu, giọng cậu vẫn lắp bắp. Cậu nhìn vào gã Cặp Da và thấy gã... hơi nghiêng đầu (thực ra là do gió thổi, nhưng Tiểu Vũ nghĩ gã đang lắng nghe). Cậu nhìn xuống tôi, thấy tia sáng phản chiếu từ ánh đèn bàn trên lớp vỏ nhựa như một lời khích lệ.

"Chào các bạn, hôm nay mình xin nói về... về..."

"Cố lên Vũ ơi!" - Tôi thầm cổ vũ qua sự ấm áp của lòng bàn tay cậu.

Tiểu Vũ hít một hơi thật sâu. Cậu bắt đầu tưởng tượng chúng tôi không chỉ là đồ vật, mà là những chiến hữu thân thiết nhất. Cậu kể về lịch sử thành phố M, về những cây cầu đá cổ và những con người cần mẫn. Càng nói, đôi mắt cậu càng sáng lên. Cậu không còn nhìn xuống đất nữa, cậu nhìn thẳng vào gã Cặp Da, vào bác Đèn Bàn, và vào cả khoảng không gian đầy gió ngoài kia.

Chúng tôi im lặng lắng nghe. Đó là những khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời của một món đồ vật: được chứng kiến sự trưởng thành của chủ nhân mình. Tiếng nói của Tiểu Vũ dần hòa quyện với tiếng mưa, tạo thành một bản giao hưởng của sự can đảm.

Đến cuối buổi chiều, khi ánh sáng yếu ớt của ngày tàn lặn dần sau những tòa nhà cao tầng, Tiểu Vũ đã có thể nói một mạch không vấp váp. Cậu bé mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như nắng sau mưa. Cậu cẩn thận đặt tôi vào hộp bút, rồi vỗ nhẹ lên vai gã Cặp Da.

"Cảm ơn các bạn nhé. Ngày mai mình sẽ làm tốt."

Đêm đó, thành phố M vẫn lạnh, nhưng trong ngăn cặp xanh, chúng tôi thấy ấm áp lạ thường. Chúng tôi biết rằng, sự tự tin không phải là thứ gì đó bẩm sinh, nó được bồi đắp từ những tình cảm giản đơn nhất, ngay cả từ những vật dụng vô tri thường ngày.