MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 10: BỮA TIỆC TRÊN BÀN GỖ

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 10: BỮA TIỆC TRÊN BÀN GỖ

659 từ · ~4 phút đọc

Tháng Mười về mang theo hương hoa mộc quế thơm nồng nàn khắp các ngõ ngách thành phố M. Đây là thời điểm mà lũ trẻ thường háo hức chờ đợi vì có Tết Trung Thu – ngày của những chiếc đèn lồng và bánh nướng nhân đậu đỏ.

Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Vũ. Căn phòng nhỏ trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Bố mẹ tặng cậu một chiếc máy tính bỏ túi mới tinh – một gã "Anh Chàng Công Nghệ" với những nút bấm nảy tanh tách và cái màn hình tinh thể lỏng hiện đại.

Sự xuất hiện của "Anh Chàng Công Nghệ" khiến chúng tôi có chút lo lắng. Trong thế giới của đồ vật, sự ra đời của cái mới thường báo hiệu cho sự kết thúc của cái cũ. Tôi sợ mình sẽ bị bỏ rơi trong ngăn kéo tối tăm, hay Anh Thước Kẻ sẽ bị thay thế bởi những phần mềm vẽ hình chính xác đến từng milimet.

"Chào mọi người," Anh Chàng Công Nghệ lên tiếng bằng một giọng điện tử hơi khô khan nhưng lịch sự. "Tôi là Casio. Tôi có thể tính được căn bậc hai và những phép tính phức tạp trong nháy mắt."

Anh Thước Kẻ Nhôm hơi tự ái: "Căn bậc hai thì có gì hay? Anh có biết cảm giác khi được kẻ một đường thẳng tắp trên giấy thơm không?"

Tôi vội can ngăn: "Mọi người đừng cãi nhau. Hôm nay là ngày vui của Tiểu Vũ mà."

Tối đó, sau khi bữa tiệc với gia đình kết thúc, Tiểu Vũ mang một miếng bánh trung thu nhỏ vào phòng. Cậu đặt nó lên một chiếc đĩa sứ, đặt giữa bàn học. Cậu nhìn tất cả chúng tôi – từ gã Cặp Da mới đến tôi, cây bút máy cũ, anh Thước bị cong và cả anh chàng máy tính mới.

Cậu bé thì thầm: "Chúc mừng sinh nhật tớ, và cảm ơn các bạn đã ở bên tớ suốt một năm qua."

Tiểu Vũ cắt một miếng bánh nhỏ, nhưng thay vì ăn ngay, cậu ấy lấy một mẩu giấy trắng, dùng tôi viết tên của từng thành viên trong "đội quân đồ vật" lên đó. Cậu đặt mẩu giấy bên cạnh miếng bánh, như thể mời chúng tôi cùng tham gia bữa tiệc của cậu.

Hương thơm của bánh trung thu hòa quyện với mùi mực, mùi da mới và mùi của sự bình yên. Trong khoảnh khắc ấy, sự phân biệt giữa cũ và mới, giữa thủ công và công nghệ hoàn toàn biến mất. Chúng tôi chỉ là những người bạn, cùng chung vui trong một căn phòng nhỏ giữa lòng thành phố M rộng lớn.

"Lão Mực này," Anh Chàng Công Nghệ khẽ nói với tôi. "Tôi tuy tính toán nhanh, nhưng tôi không biết kể chuyện như anh. Tôi hy vọng chúng ta có thể là một đội."

Tôi mỉm cười (nếu một cây bút máy có thể cười): "Chắc chắn rồi. Ở đây, ai cũng có một chỗ đứng riêng."

Đêm Trung Thu năm đó, ánh trăng thành phố M tròn vành vạnh như một chiếc gương bạc, soi rõ từng vật dụng trên bàn học. Chúng tôi nằm bên nhau, cảm nhận được hơi thở của mùa thu và niềm hạnh phúc của sự thuộc về. Chúng tôi biết rằng, dù thế giới ngoài kia có thay đổi thế nào, thì trong ngăn cặp xanh này, tình bạn vẫn là thứ vĩnh cửu nhất.

Nhưng giữa niềm vui ấy, tôi bỗng chợt nhớ về Cô Bé Tẩy Trắng. Ở một nơi nào đó trong thành phố M này, liệu cô ấy có đang nhìn thấy ánh trăng này không? Liệu cô ấy có biết rằng chúng tôi vẫn luôn dành cho cô ấy một vị trí trang trọng nhất trong trái tim mình?

Và đó chính là lúc chúng tôi quyết định: Sau sinh nhật này, chúng tôi phải tìm cách đưa cô ấy trở về.