MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 11: DƯỚI GẦM GIƯỜNG

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 11: DƯỚI GẦM GIƯỜNG

718 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm Trung Thu, một ý nghĩ bỗng nhiên nảy mầm trong tâm trí chúng tôi: phải tìm Cô Bé Tẩy Trắng. Không thể cứ để cô ấy lưu lạc mãi trong thành phố M rộng lớn này.

"Nhưng tìm ở đâu?" Anh Thước Kẻ hỏi, giọng đầy hoang mang. "Chúng ta không thể tự đi lại được."

Gã Từ Điển Dày Cộp, sau khi lật vài trang sách cũ, lên tiếng bằng giọng chậm rãi: "Có một nơi mà mọi đồ vật bị thất lạc đều có thể kết thúc. Một thế giới khác, tồn tại song song với căn phòng này."

"Ở đâu ạ?" Tôi hỏi, lòng đầy tò mò.

"Dưới gầm giường," Gã Từ Điển nói, âm thanh nghe như tiếng gió thổi qua những trang giấy cũ. "Nơi đó chứa đựng những bí mật, những mảnh vụn ký ức và cả những món đồ bị lãng quên."

Thế là, vào một buổi sáng chủ nhật, khi Tiểu Vũ ra ngoài chơi cùng bố mẹ, chúng tôi bắt đầu cuộc thám hiểm. Mục tiêu: Dưới gầm giường.

Gã Cặp Da Mới, với thân hình to lớn và linh hoạt nhất, được giao nhiệm vụ đầu tiên. Gã khẽ khàng trượt khỏi ghế, lăn nhẹ nhàng xuống sàn, rồi dùng một chiếc dây kéo của mình để móc vào chân bàn, cố gắng luồn mình vào khoảng không tối tăm dưới gầm giường.

"Ôi trời ơi, ở đây toàn bụi là bụi!" Gã Cặp Da kêu lên, giọng đầy ngạc nhiên. "Và cả những con ve bụi nữa!"

Tôi và Anh Thước Kẻ nằm trên sàn, cố gắng nhìn vào trong. Dưới gầm giường, thế giới hoàn toàn khác biệt. Không có ánh nắng mặt trời, chỉ có một thứ ánh sáng lờ mờ len lỏi từ phía cửa sổ, đủ để thấy những hạt bụi nhảy múa không ngừng. Mùi ẩm mốc và mùi gỗ cũ kỹ xộc thẳng vào mũi.

"Anh Cặp, anh có thấy gì không?" Tôi hỏi.

"Chờ một lát," Gã Cặp Da đáp, giọng gã vang vọng từ một không gian rất xa. "Tôi đang cố gắng thích nghi với bóng tối. Này, tôi thấy một vệt sáng màu trắng... Có phải là cô ấy không?"

Chúng tôi nín thở. Một vệt sáng màu trắng? Phải chăng là Cô Bé Tẩy?

Gã Cặp Da cố gắng tiến sâu hơn. Gã phải né tránh những cái chân giường bằng gỗ to lớn, những mớ dây điện rối tung và cả một chiếc hộp carton cũ kỹ mà Tiểu Vũ đã bỏ quên từ rất lâu.

"Tôi thấy rồi!" Gã Cặp Da reo lên. "Nhưng... nhưng đó không phải là Cô Bé Tẩy Trắng. Đó là một chiếc tất trắng bị mất đôi!"

Một sự thất vọng tràn ngập. Hóa ra, hy vọng của chúng tôi chỉ là một chiếc tất cô đơn.

Gã Cặp Da tiếp tục cuộc hành trình. Gã kể cho chúng tôi nghe về những "cư dân" khác dưới gầm giường: một chiếc bút chì đã cụt ngủn nằm cạnh một viên bi ve sáng bóng, một vài tờ giấy vẽ nháp của Tiểu Vũ từ năm ngoái, và cả một chiếc khuy áo đã rơi ra khỏi chiếc áo khoác của cậu.

"Ở đây không có ai nói chuyện sao?" Tôi hỏi.

"Không, Lão Mực," Gã Cặp Da buồn bã nói. "Họ đều im lặng. Họ đã từ bỏ hy vọng được tìm thấy rồi."

Đó là một điều đáng buồn. Mỗi đồ vật đều có một câu chuyện riêng, nhưng khi bị bỏ quên, câu chuyện ấy cũng dần chìm vào quên lãng.

Khi Tiểu Vũ trở về, gã Cặp Da vội vàng trượt ra ngoài, trở về vị trí cũ trên ghế, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

"Lão Mực này," gã thì thầm với tôi vào đêm đó, khi Tiểu Vũ đã ngủ say. "Cuộc tìm kiếm sẽ khó khăn hơn tôi nghĩ. Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ không để Cô Bé Tẩy Trắng trở thành một trong những "cư dân" im lặng dưới gầm giường đó."

Tôi nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng thành phố M vẫn dịu dàng như vậy. Nhưng tôi biết, dưới ánh trăng ấy, có những thế giới nhỏ bé đang tồn tại, đầy những bí mật và cả những nỗi buồn. Cuộc phiêu lưu của chúng tôi chỉ mới bắt đầu.