MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKý Ức Trong Ngăn Cặp XanhChương 12: TIẾNG GỌI TỪ NƠI TỐI TĂM

Ký Ức Trong Ngăn Cặp Xanh

Chương 12: TIẾNG GỌI TỪ NƠI TỐI TĂM

807 từ · ~5 phút đọc

Sau chuyến thám hiểm đầu tiên, gã Cặp Da trở nên trầm tĩnh hơn hẳn. Gã không còn khoe khoang, mà thay vào đó là sự suy tư về những gì gã đã thấy dưới gầm giường. Chúng tôi nhận ra rằng, thế giới của những món đồ bị lãng quên không chỉ có bụi bặm mà còn có cả sự cô đơn.

"Chúng ta phải có một kế hoạch chi tiết hơn," Anh Thước Kẻ Nhôm tuyên bố vào một buổi sáng, khi Tiểu Vũ đang ở trường. "Chúng ta không thể cứ mò mẫm vô vọng như vậy được."

Gã Từ Điển Dày Cộp gật gù: "Đúng vậy. Cuộc tìm kiếm này cần sự phối hợp. Ai trong chúng ta có thể tạo ra âm thanh để thu hút sự chú ý của Cô Bé Tẩy, nếu cô ấy ở gần đó?"

Chúng tôi nhìn nhau. Tôi, "Lão Mực", chỉ có thể tạo ra tiếng sột soạt nhẹ khi viết. Anh Thước Kẻ chỉ tạo ra tiếng lạch cạch khi trượt trên mặt bàn. Bác Đèn Bàn thì chỉ phát ra tiếng "ù" nhẹ khi bật.

"Tôi có thể làm được!" Một giọng nói nhỏ bé vang lên. Đó là mẩu tẩy cũ nát, bé xíu như hạt đậu mà Tiểu Vũ đã dùng để sửa bài kiểm tra Văn. "Tôi có thể lăn tròn, tạo ra tiếng động nhỏ."

Chúng tôi nhìn mẩu tẩy với ánh mắt nghi ngờ. Cô bé quá bé nhỏ và yếu ớt.

"Này cô bé," Anh Thước Kẻ nói, giọng đầy quan ngại. "Cháu quá yếu ớt. Lỡ đâu cháu bị lăn vào một góc nào đó rồi không thể ra được thì sao?"

Mẩu tẩy bé xíu vẫn kiên quyết: "Em là tẩy, nhiệm vụ của em là giúp đỡ. Nếu Cô Bé Tẩy Trắng đang gặp nguy hiểm, em phải làm gì đó. Em sẽ lăn, và em sẽ kêu gọi."

Một tia hy vọng bỗng lóe lên. Dù bé nhỏ, nhưng mẩu tẩy mang trong mình một trái tim dũng cảm.

Kế hoạch được triển khai. Vào buổi chiều hôm đó, khi Tiểu Vũ đang ngồi xem tivi ở phòng khách, chúng tôi lại bắt đầu.

Gã Cặp Da lại một lần nữa luồn mình xuống gầm giường. Lần này, gã mang theo mẩu tẩy nhỏ. Gã cẩn thận đặt mẩu tẩy vào một vị trí tương đối bằng phẳng, ngay phía dưới chỗ chiếc gối ôm của Tiểu Vũ thường rơi xuống.

"Bắt đầu đi, cô bé!" Gã Cặp Da thì thầm.

Mẩu tẩy bé xíu bắt đầu lăn. Tiếng "lộc cộc, lộc cộc" của nó vang lên yếu ớt trong không gian tối tăm dưới gầm giường. Tiếng động nhỏ xíu ấy, nhưng trong sự im lặng của căn phòng, nó bỗng trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ.

"Cô Bé Tẩy ơi! Chị có nghe thấy em không?" Mẩu tẩy kêu gọi, giọng trong trẻo như tiếng suối. "Chúng em đang tìm chị đây! Chị ở đâu?"

Chúng tôi trên bàn học nín thở lắng nghe. Chúng tôi tưởng tượng ra cảnh Cô Bé Tẩy Trắng, nếu cô ấy đang ở gần đó, sẽ nghe thấy tiếng gọi yếu ớt nhưng đầy tình nghĩa này.

Nhưng không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng "lộc cộc" đều đặn của mẩu tẩy và tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa sổ thành phố M.

Tiểu Vũ đang xem tivi bỗng nhiên khựng lại. Cậu bé nghe thấy một âm thanh lạ. Cậu rời khỏi ghế sofa, đi về phía phòng ngủ. Tim chúng tôi đập thình thịch. Liệu Tiểu Vũ có phát hiện ra chúng tôi đang làm gì không?

Tiểu Vũ dừng lại trước gầm giường. Cậu cúi xuống, tò mò nhìn vào trong. Mẩu tẩy nhỏ bỗng ngừng lăn. Chúng tôi nín thở.

Tiểu Vũ thò tay vào, lôi ra một vật gì đó. Không phải Cô Bé Tẩy Trắng, mà là một chiếc xe đồ chơi đã cũ kỹ, đã bị vứt xó từ rất lâu. Chiếc xe đồ chơi đã bám đầy bụi, nhưng bánh xe của nó vẫn còn nguyên vẹn.

Tiểu Vũ mỉm cười, một nụ cười của sự ngạc nhiên và hoài niệm. Cậu nhặt chiếc xe lên, phủi sạch bụi, rồi đặt nó lên bàn học. Một món đồ chơi bị lãng quên đã được tìm thấy, nhưng không phải là người chúng tôi tìm kiếm.

"Em xin lỗi," mẩu tẩy thì thầm. "Em đã làm mọi người thất vọng."

"Không sao đâu, cô bé," tôi an ủi. "Cháu đã rất dũng cảm. Cháu đã đánh thức một món đồ chơi bị bỏ quên, và đó cũng là một hành động ý nghĩa."

Chúng tôi nhận ra rằng, cuộc tìm kiếm này không chỉ là để tìm Cô Bé Tẩy. Nó còn là hành trình để tìm lại những món đồ bị lãng quên, để đánh thức những ký ức đang ngủ yên dưới bụi thời gian.