Sự trở về của Cô Bé Tẩy mang đến một bầu không khí khác lạ cho căn phòng. Chúng tôi không còn chỉ quẩn quanh với những bài toán hay bài văn. Những câu chuyện của cô về "thế giới dưới kia" khiến chúng tôi tò mò về chiếc hộp carton bí mật.
"Tại sao Tiểu Vũ lại giấu những thứ đó?" Anh Thước Kẻ lầm bầm. "Tính cậu ấy đâu có phải là người hay vứt bỏ đồ đạc."
Gã Từ Điển Dày Cộp trên giá sách hắng giọng: "Có những thứ người ta không vứt đi vì nó quá quý giá, nhưng người ta lại không dám nhìn vào vì nó quá đau đớn. Đó gọi là sự lưu giữ trong câm lặng."
Chúng tôi quyết định tìm hiểu. Lần này, "Lão Mực" tôi đóng vai trò quan trọng. Mỗi khi Tiểu Vũ dùng tôi để viết nhật ký, tôi cố gắng cảm nhận từng rung động từ bàn tay cậu. Con người thường bộc lộ sự thật qua những đầu ngón tay.
Và tôi đã thấy. Một buổi tối, khi thành phố M chìm trong cơn mưa phùn lạnh giá, Tiểu Vũ mở chiếc hộp carton ra. Cậu không lấy chiếc xe tải cũ, cậu lấy ra những mảnh giấy bị xé vụn mà Cô Bé Tẩy đã nhắc tới.
Đó là những mảnh của một bức tranh. Tiểu Vũ hì hục ngồi ghép chúng lại dưới ánh sáng của bác Đèn Bàn. Bác Đèn hôm nay tỏa sáng một cách dịu dàng nhất có thể, như sợ rằng ánh sáng quá mạnh sẽ làm tan chảy những mảnh ký ức mong manh.
Khi bức tranh dần hiện ra, chúng tôi đều lặng đi. Đó là bức chân dung một người đàn ông trung niên với nụ cười hiền hậu, đang dắt tay một cậu bé đi dạo trong công viên thành phố M. Góc bức tranh có dòng chữ nắn nót: "Tặng ba yêu quý".
Hóa ra, đó là bức tranh cuối cùng Tiểu Vũ vẽ cho ba mình trước khi ba cậu phải đi làm việc ở một thành phố rất xa và không thường xuyên về nhà nữa. Vì một lý do nào đó trong một cơn giận dỗi trẻ con, cậu đã xé nó đi. Rồi cậu hối hận, giấu những mảnh vỡ đó vào chiếc hộp dưới gầm giường, như muốn giấu đi cả sự hối lỗi và nỗi nhớ thương da diết.
"Ôi, Tiểu Vũ..." Cô Bé Tẩy thì thầm từ trong ngăn kéo.
Tiểu Vũ ngồi đó, tay cầm mảnh giấy, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt bàn gỗ. Một giọt nước mắt đậu ngay cạnh chỗ tôi nằm. Nó nóng hổi và mặn đắng. Cậu bé cố gắng dùng băng dính dán lại những mảnh giấy, nhưng những vết xé vẫn hiện rõ mồn một.
"Lão Mực này," Anh Thước Kẻ nói nhỏ. "Chúng ta phải giúp cậu ấy. Một bức tranh chắp vá vẫn tốt hơn là một bức tranh bị xé vụn."
Tôi hiểu ý anh. Khi Tiểu Vũ cầm tôi lên để viết vài dòng dưới bức tranh, tôi đã dốc toàn bộ những giọt mực đẹp nhất, xanh nhất của mình. Tôi không để mực bị tắc, không để một vết lem nào xảy ra. Tôi giúp cậu viết dòng chữ: "Con nhớ ba".
Mỗi nét chữ tôi viết ra đều mang theo sự thấu hiểu. Chúng tôi – những đồ vật – nhận ra rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là phục vụ sinh hoạt, mà là cùng chủ nhân của mình khâu vá lại những vết thương lòng. Thành phố M đêm đó dường như bớt lạnh hơn, vì ở góc bàn này, có một tình yêu đang được hàn gắn lại từ những mảnh vỡ.