Cảm giác khi đưa được Cô Bé Tẩy Trắng ra khỏi gầm giường giống như việc tìm thấy một ngôi sao bị rơi xuống bùn lầy. Gã Cặp Da Mới dùng tất cả sự khéo léo của mình, nhẹ nhàng ngậm lấy cô bé (vốn đã mòn vẹt và nhỏ xíu) để đưa trở lại mặt bàn gỗ.
Thành phố M hôm nay nắng gắt. Những vệt nắng xiên khoai chiếu thẳng vào hộp bút, soi rõ từng hạt bụi li ti đang bám trên thân hình xám xịt của cô bạn nhỏ. Chúng tôi im lặng nhìn cô. Không còn mùi hương nhài thanh khiết, không còn lớp vỏ bọc giấy láng o, Cô Bé Tẩy bây giờ chỉ là một khối cao su lem nhem, đầy những vết trầy xước từ chiếc túi áo của Minh và sự khắc nghiệt dưới gầm giường.
"Cô ấy... cô ấy tỉnh chưa?" Anh Thước Kẻ hỏi, giọng run run vì xúc động.
Tôi, "Lão Mực", khẽ rung ngòi bút chạm vào cô. Một cảm giác lạnh lẽo truyền sang tôi. "Cô ấy kiệt sức rồi. Hãy để cô ấy nghỉ ngơi dưới ánh đèn của bác Đèn Bàn."
Mãi đến chiều muộn, khi Tiểu Vũ đi học thêm chưa về, Cô Bé Tẩy mới khẽ cựa mình. Cô mở mắt, nhìn trân trân vào trần nhà quen thuộc, rồi nhìn sang tôi. Một giọt nước (có lẽ là giọt sương từ gầm giường còn sót lại) lăn dài trên má cô.
"Em tưởng... em sẽ không bao giờ được nhìn thấy mọi người nữa," cô thào thào.
"Đừng nói vậy," tôi an ủi. "Mọi người chưa bao giờ quên em. Ngay cả gã Cặp Da mới đến này cũng đã liều mình xuống đó để tìm em."
Cô Bé Tẩy nhìn sang gã Cặp Da, khẽ mỉm cười. "Cảm ơn anh bạn xanh. Ở dưới đó, em đã rất sợ. Không phải sợ bóng tối, mà sợ rằng mình sẽ biến mất mà không ai nhớ tới. Em đã mòn đi nhiều quá phải không?"
Anh Thước Kẻ Nhôm dặm chân lạch cạch trên bàn: "Mòn thì đã sao! Anh cũng bị cong đây này, nhưng chúng ta vẫn là chúng ta. Quan trọng là em đã về nhà."
Nhưng niềm vui đoàn tụ sớm bị bao phủ bởi một nỗi băn khoăn. Cô Bé Tẩy kể rằng trong chiếc hộp carton kia, cô không cô đơn. Có những món đồ vật khác đang "sống" một cuộc đời lặng lẽ. Đặc biệt là bức thư cũ bị xé nát và một chiếc kẹp tóc màu hồng mà Tiểu Vũ luôn nhìn chằm chằm mỗi khi tình cờ quét dọn gầm giường.
"Có những ký ức mà con người muốn xóa đi hơn là giữ lại," Cô Bé Tẩy nói, giọng buồn bã. "Em là một cục tẩy, em hiểu điều đó hơn ai hết. Nhưng đôi khi, việc xóa đi một lỗi lầm còn dễ hơn việc xóa đi một nỗi đau."
Tối đó, khi Tiểu Vũ trở về, cậu thấy mẩu tẩy cũ nằm trên bàn. Cậu ngẩn người ra. Cậu không hiểu tại sao nó lại ở đó. Cậu cầm nó lên, ngắm nghía thật lâu. Tôi thấy một thoáng bối rối trong mắt cậu. Cậu lấy một tờ giấy trắng, thử dùng cô ấy xóa một nét mực cũ. Cô Bé Tẩy dốc hết sức mình, dù đau đớn, cô vẫn cố làm sạch trang giấy cho cậu.
Tiểu Vũ khẽ thở dài, rồi cẩn thận đặt cô vào ngăn kéo nhỏ nhất của hộp bút. Cậu không vứt cô đi. Đó là chiến thắng lớn nhất của chúng tôi trong ngày hôm nay. Ánh sáng của thành phố M ngoài kia bắt đầu lung linh, và trong ngăn hộp bút, một trái tim vừa được chữa lành.