MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủLá che mưa, che nắng, lá che chắn cuộc đời tôiChương 1: Thế giới nằm dưới tán lá chuối

Lá che mưa, che nắng, lá che chắn cuộc đời tôi

Chương 1: Thế giới nằm dưới tán lá chuối

2,223 từ · ~12 phút đọc

Ở cái vùng đất mà nắng thì vàng như mật ong đổ lên đầu, còn mưa thì trắng xóa như ai đó đang giặt một tấm màn khổng lồ trên trời cao, chúng tôi sống một cuộc đời vô tư lự dưới những mái lá. Người lớn thường đo đạc cuộc đời bằng mét vuông, bằng số tiền trong túi hay bằng những năm tháng còng lưng trên cánh đồng. Còn chúng tôi, những đứa trẻ có cái đầu chưa cao quá bụi chuối sau nhà, lại đo cuộc đời bằng độ rộng của những chiếc lá.

Cái ngày đó, khi thế kỷ cũ đang chuẩn bị thu xếp hành lý để nhường chỗ cho một người bạn mới mang tên "thế kỷ hai mốt", tôi và cái Tí đang ngồi chồm hổm dưới gốc chuối hột của ông nội. Đối với một đứa trẻ tám tuổi, cây chuối không phải là một loài thực vật có hoa, có quả, có thân giả. Không, nó là một người khổng lồ tốt bụng luôn xòe những bàn tay to tướng ra để bảo vệ chúng tôi khỏi sự soi mói của ông mặt trời gắt gỏng.

“Cu Mận, mày có thấy người lớn thật kỳ cục không?”

Cái Tí vừa nói vừa dùng một chiếc que củi vẽ nguệch ngoạc lên mặt đất ẩm. Nó là đứa con gái có đôi bím tóc luôn vểnh lên như hai cái đuôi của con sóc, và cái mũi thì lúc nào cũng lấm lem vệt nhọ nồi.

Tôi ngước nhìn một tàu lá chuối đang đung đưa trên đầu, tự hỏi liệu nó có đang nghe lén chúng tôi nói chuyện hay không.

“Kỳ cục chỗ nào? Tao thấy họ chỉ hơi... bận thôi.”

Cái Tí bĩu môi, một cái bĩu môi chứa đựng đầy sự thông thái của một đứa trẻ đã từng bị mẹ mắng vì tội mải chơi quên nấu cơm.

“Bận gì mà bận. Họ bận lo những thứ chẳng đâu vào đâu. Mẹ tao bảo phải để dành tiền mua cái tivi màu để xem cho nó rõ. Tao thấy cái tivi đen trắng nhà mình vẫn xem được phim Tây Du Ký đấy thôi, Tôn Ngộ Không vẫn bay vèo vèo, có mất cái chân nào đâu mà phải cần màu?”

Tôi gật gù. Ý kiến của cái Tí luôn có một sức nặng khó cưỡng. Đúng thật, người lớn thường thích những thứ rắc rối. Họ thích những bộ quần áo phẳng phiu để rồi khi ngồi xuống lại sợ nó nhăn. Họ thích những đôi giày bóng loáng để rồi khi đi vào vũng nước lại than vãn. Còn chúng tôi, với một đôi chân trần và một chiếc lá chuối đội đầu, chúng tôi có thể đi xuyên qua cả một mùa mưa mà không cần lo lắng về việc màu da mình có bị xỉn đi hay không.

Trời bắt đầu chuyển mình. Những đám mây đen xám xịt như những bao tải than khổng lồ kéo đến, che lấp cả những vạt nắng cuối cùng. Gió bắt đầu thổi mạnh, làm những tàu lá chuối đập vào nhau bành bạch, âm thanh ấy nghe giống như tiếng vỗ tay cổ vũ cho một trận đấu mà chúng tôi là những chiến binh sắp sửa lâm trận.

“Mưa rồi!” Cái Tí reo lên.

Nó không sợ mưa. Trẻ con ở cái làng này chẳng đứa nào sợ mưa. Mưa là một món quà, là một cái cớ để chúng tôi trốn việc nhà, trốn những con chữ ngoằn ngoèo trong cuốn vở bài tập và trốn cả những quy tắc đạo mạo của người lớn.

Tôi vội vàng đứng dậy, đưa tay vít một tàu lá chuối to nhất, xanh nhất. Rắc! Tiếng thân lá lìa khỏi cây nghe thật giòn giã. Tôi chia cho cái Tí một nửa, mình một nửa. Hai đứa đội lá lên đầu, chạy tung tăng ra phía cánh đồng đang mờ đi trong màn nước.

Dưới tán lá chuối, thế giới bỗng chốc thu nhỏ lại. Tôi không còn thấy những mái nhà ngói đỏ, không thấy những con đường đất đỏ rực, cũng không thấy cái bóng cao lớn của bố đang vác cuốc từ đồng về. Tôi chỉ thấy những giọt nước mưa nhảy múa trên mặt lá, chúng lăn tròn như những viên bi thủy tinh, thi nhau rơi xuống đất. Tiếng mưa rơi trên lá chuối không phải là tiếng "ào ào" vô hồn, mà là tiếng "bộp, bộp" trầm đục, như tiếng trống trận thúc giục chúng tôi tiến về phía trước.

“Mày thấy không, Cu Mận? Cái lá này còn xịn hơn cả cái ô của cô giáo. Ô của cô giáo có màu tím, nhìn thì đẹp đấy nhưng mà gió thổi một cái là nó lộn ngược ra như cái phễu hứng nước.”

Tôi cười khoái chí, nước mưa tạt vào mặt mát rượi.

“Cái lá này che được cả cuộc đời tao luôn ấy chứ!” Tôi hét lên trong tiếng gió.

Lúc đó, tôi thực sự tin là như vậy. Tôi tin rằng chỉ cần một chiếc lá đủ to, tôi có thể che chắn cho mình khỏi mọi thứ trên đời: từ cơn mưa rào bất chợt, từ những lời mắng mỏ của mẹ, cho đến cả nỗi buồn khi con chó Vàng qua đời vào mùa đông năm ngoái. Trẻ con là những sinh vật lạc quan nhất hành tinh, vì chúng tin rằng những tấm khiên mỏng manh từ thiên nhiên có sức mạnh vạn năng hơn bất kỳ thứ kim loại nào mà con người chế tạo ra.

Chúng tôi chạy đến bìa rừng, nơi có những rặng tre già đang oằn mình trong gió. Ở đó, thằng Tèo "Triết gia" đã đợi sẵn. Nó không đội lá chuối, nó đội một cái nón rách mất chóp, nhìn trông giống như một vị tiên ông bị hạ giới nhưng quên mang theo phép thuật.

“Hai đứa bay đến muộn quá. Tao đã nghiên cứu xong sự khác biệt giữa mưa năm nay và mưa năm ngoái rồi.” Thằng Tèo dõng dạc nói, mặt nó nghiêm trọng như một giáo sư đang đứng trên bục giảng.

Cái Tí gạt nước mưa trên mặt, hỏi: “Thế khác nhau chỗ nào?”

Thằng Tèo nheo mắt nhìn trời: “Mưa năm ngoái làm tao bị cảm lạnh, mẹ tao bắt uống thuốc đắng ngắt. Còn mưa năm nay, tao thấy nó... ngọt hơn. Chắc là vì năm nay tao đã lớn thêm một tuổi, cái lưỡi của tao cũng khác đi rồi.”

Tôi và cái Tí nhìn nhau rồi nhìn thằng Tèo. Chúng tôi chẳng hiểu nó đang nói gì, nhưng điều đó chẳng quan trọng. Ở cái tuổi này, việc không hiểu nhau là chuyện bình thường, thậm chí nó còn làm cho tình bạn trở nên thú vị hơn. Chúng tôi dành cả buổi chiều đó để đuổi theo những con ếch nhái đang nhảy ra từ bụi cỏ, dùng lá chuối làm thuyền thả trên những rãnh nước chảy xiết dọc theo con đường làng.

Những chiếc thuyền lá chuối của chúng tôi chở theo những giấc mơ cỏn con: một chiếc kẹo mút, một cuốn truyện tranh màu, hay đơn giản là mong sao tối nay mẹ nấu món cá kho tộ với nhiều tóp mỡ. Chúng tôi nhìn những chiếc thuyền ấy bị dòng nước cuốn đi, va vào những hòn đá, bị lật nhào rồi chìm nghỉm, nhưng chẳng ai buồn cả. Bởi vì dưới chân chúng tôi vẫn còn cả một vườn chuối, và ngày mai, chúng tôi sẽ lại có những chiếc thuyền mới.

Người lớn thường khóc khi thấy ước mơ của mình tan vỡ. Còn trẻ con chúng tôi, khi ước mơ tan vỡ, chúng tôi chỉ đơn giản là... đi tìm một chiếc lá khác. Sự bền bỉ của trẻ thơ chính là ở chỗ chúng chẳng bao giờ coi thất bại là điều gì đó to tát. Thế giới này quá rộng lớn để phải buồn phiền vì một chiếc thuyền lá bị chìm.

Khi trời sẩm tối, những ánh đèn dầu bắt đầu leo lét hiện ra sau những khung cửa sổ của xóm nhỏ. Mùi khói bếp nồng nồng, ngai ngái vị rơm rạ bắt đầu lan tỏa trong không gian ẩm ướt. Đó là tín hiệu của "giờ giới nghiêm".

“Về thôi, không mẹ tao cầm chổi lông gà đứng chờ ở cổng là tiêu đời.” Cái Tí thốt lên, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

Chúng tôi chia tay nhau ở ngã ba đường. Tôi vẫn đội chiếc lá chuối đã rách nát một nửa trên đầu, bước chân lí nhí trên con đường trơn trượt. Khi về đến sân nhà, tôi thấy bố đang ngồi trên hiên, tay cầm điếu thuốc lào, khói bay bảng lảng. Bố nhìn tôi, nhìn chiếc lá chuối trên đầu tôi, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười của bố lúc đó lạ lắm, vừa như chế giễu sự ngây ngô của tôi, vừa như có chút gì đó thèm muốn.

“Lá chuối rách hết rồi, che được ai nữa hả con?” Bố hỏi.

Tôi dõng dạc đáp: “Vẫn che được con mà bố. Con chẳng thấy ướt chỗ nào quan trọng cả.”

Bố cười khà khà, phả ra một hơi khói dài: “Đúng là chỉ có trẻ con mới thấy cái lá rách che được cả cuộc đời. Lớn lên rồi, con sẽ thấy người ta cần những mái nhà bằng gạch, bằng ngói, thậm chí bằng bê tông cốt thép mới thấy an tâm. Nhưng rồi có khi, đứng dưới mái nhà to đùng ấy, người ta vẫn thấy mình bị ướt sũng bởi những cơn mưa lòng.”

Tôi đứng ngẩn ra. Câu nói của bố quá khó để một đứa trẻ tám tuổi có thể tiêu hóa ngay lập tức. Tôi chỉ biết rằng, lúc đó, trong khoảnh khắc đó, chiếc lá chuối rách nát ấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của nó. Nó giữ cho mái tóc tôi khô ráo, nó giữ cho những suy nghĩ của tôi không bị nước mưa làm nhòe đi, và quan trọng nhất, nó cho tôi cảm giác mình là chủ nhân của một thế giới mà ở đó, thiên nhiên và con người là một.

Đêm đó, tôi nằm trong mùng, lắng nghe tiếng mưa rơi đều đặn trên mái ngói. Tiếng mưa trên mái ngói khác hẳn tiếng mưa trên lá chuối. Nó đanh hơn, xa cách hơn và mang tính che chở một cách áp đặt hơn. Tôi nhớ về cảm giác đứng dưới tán lá chuối ban chiều. Đó là một cảm giác tự do mà không một mái nhà kiên cố nào có thể mang lại được.

Tôi chợt nhận ra, thế giới của người lớn và trẻ con khác nhau ở cái nhìn về sự "che chắn". Người lớn dùng vật chất để che chắn cho sự an toàn của thân thể. Còn trẻ con dùng sự tưởng tượng để che chắn cho sự vẹn nguyên của tâm hồn. Người lớn sợ mưa vì sợ ướt áo, sợ hỏng xe, sợ ốm đau. Trẻ con yêu mưa vì mưa mang lại những trò chơi mới, và vì mưa làm cho những chiếc lá trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu, tôi nhìn ra cửa sổ. Cây chuối hột của ông nội vẫn đứng đó, lặng lẽ trong đêm. Những tàu lá của nó vẫn xòe rộng, sẵn sàng đón nhận những hạt mưa nặng trĩu để bảo vệ cho những cây cỏ nhỏ bé phía dưới.

Có lẽ, cuộc đời này thực sự cần những chiếc lá như thế. Không phải để ngăn chặn hoàn toàn những cơn mưa, vì mưa là một phần tất yếu của đất trời. Mà là để chúng ta biết rằng, dù bão giông có lớn đến đâu, vẫn luôn có một "mái hiên xanh" nào đó chờ đợi ta, nếu ta biết cách nhìn cuộc đời bằng đôi mắt của một đứa trẻ không sợ ướt.

Tôi nhắm mắt lại, trong giấc mơ, tôi thấy mình đang bay trên một chiếc lá chuối khổng lồ, vượt qua những cánh đồng, những dòng sông, và cả những năm tháng trưởng thành đầy nhọc nhằn đang chờ phía trước. Trên chiếc lá ấy, tôi không cô đơn. Có cái Tí, có thằng Tèo, và có cả những tiếng cười trong trẻo như pha lê vụn rơi trên cỏ.

Chúng tôi vẫn cứ là những đứa trẻ, đo cuộc đời bằng độ rộng của những chiếc lá, cho đến khi thời gian bắt chúng tôi phải đổi những chiếc lá lấy những chiếc ô, và đổi những tiếng cười lấy những cái thở dài. Nhưng đó là chuyện của sau này, của cái thế kỷ hai mươi mốt xa xôi nào đó. Còn bây giờ, trong căn nhà nhỏ này, dưới hơi ấm của tấm chăn bông cũ, tôi vẫn là vua của vương quốc lá chuối, và thế giới của tôi vẫn xanh rì một màu hy vọng.

Hóa ra, hạnh phúc không phải là có một mái nhà thật to, mà là tìm thấy một chiếc lá đủ rộng để che đi những nỗi sợ hãi li ti trong lòng. Và cái lá ấy, đôi khi chỉ đơn giản là một mảnh ký ức xanh mướt mà ta mang theo suốt cuộc đời mình.